BTS

You are not connected. Please login or register

[HopeMin]10 tuổi vs 17 tuổi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

1 [HopeMin]10 tuổi vs 17 tuổi on 28/4/2016, 12:40

psu

avatar
Admin
Admin
Tác giả:baekhyunee92erGiới thiệu:Fic gốc: 10 tuổi vs 17 tuổi (tại máy mình không viết được tiếng Trung)Tác giả: Tử HànThể loại: Hiện đại đô thị, pink, huynh đệ danh nghĩa, shouta (bé thụ 10 tuổi:3), BL, HE, ngắnEdit:ShjnEdit HopeMin ver: JungMinNote: Mình lướt dạo(?)để xem fic thì thấy fic edit của HUNHAN124204 rất rất cute phô mai que nên mình đã xin phép bạn ý chuyển sang HopeMin ver cho các shippers của couple này đọc, không có trộm nha.Những ai dị ứng với boy x boy hoặc anti BTS và bash HopeMin vui lòng click back. Cám ơn các rds đã đọc fic của mình:)))Kem đánh răng: Vui lòng vote và cmt nhận xét cho mình :3 mình không muốn ai đọc chùa đâu ^^(mặc dù ko vote mình cũng chả làm gì mấy bạn được =]] tùy các rds~)
J-Hope thở dài, ai, đứa bé này nhất định là khắc tinh của hắn! Hắn đườngđường nam tử hán không sợ trời không sợ đất, hiện tại lại thua dưới nước mắt của một đứa bé mười tuổi!Thuốc trong tay Jimin từ lâu đã chẳng còn thấy tung tích, J-Hope chỉ có thể lấy một viên khác, phân làm hai đặt vào tay Jimin.Jimin sau khi uống thuốc xong liền chui vào nằm trong lòng Hoseok. Bởi vì vừa rồi khóc quá mệt, Jimin rất nhanh đã tiến vào mộng đẹp.Nhìn khuôn mặt dễ thương của cậu, J-Hope không đành lòng đánh thức cậu dậy. Thân thể nho nhỏ ôm thật thoải mái, đó là suy nghĩ duy nhất trong lúc này của J-Hope. Tiếng hít thở nương theo tiếng tim đập đều khiến cho Hoseok cảm thấy buồn ngủ, vốn định chỉ trông cho Jimin ngủ hắn lại thành ra ngủ quên mất.Cứ như vậy, Hoseok ôm Jimin ngủ thẳng tới buổi trưa.“Ưm…” Jimin trong lòng J-Hope ngâm một tiếng, chậm rãi mở mắt nhìn bốn phía, cảm thấy bản thân hình như không có nằm trên giường. Đầu vừa quay lại liền nhìn thấy Hoseok hyung đang ngủ say.Hm? Cậu sao lại cùng Hoseok hyung ngủ vậy? Cậu nghi hoặc ngơ ngác nhìn J-Hope.Mà J-Hope lúc này cũng vừa tỉnh lại, mở mắt ra liền nhìn thấy vật nhỏ trong lòng đang nhìn chằm chằm vàomình.A? Hắn cũng ngủ sao? Ai, nhất định làdo cha hôm qua làm phiền nên ngủ không được.“Muốn ngủ tiếp không?” J-Hope sờ sờ đầu cậu. Jimin lắc đầu, cả người tiến lại gần J-Hope, tìm một vị trí thật thoải mái rồi nằm xuống.“Thật sự là không muốn ngủ tiếp?” Vật nhỏ này thật thú vị, vừa nói khôngmuốn ngủ, một bên lại nằm xuống bên cạnh hắn.“Thế nhưng, nằm trong lòng Hoseok hyung rất thoải mái!” Jimin ngọt ngào mỉm cười trả lời.Tôi van cậu! Coi tôi là gối ôm hay sao? Thế nhưng J-Hope cũng không dám nói ra, nếu làm cho cậu khóc lầnnữa, hắn thật sự sẽ bị lão ba giết chết.“Có phải thấy lạnh không? Anh đi chỉnh lại điều hòa.”“Ừm… “Jimin đáp. Cậu đang bị bệnh, một chút lạnh cũng không thể chịu nổi.Thế là, J-Hope đem Jimin đang bám ở trên người mình xuống, rồi đứng dậy đi lấy cái điều khiển từ xa. Chờ hắn điều chỉnh xong, lại nhớ tới cậu đang ngồi ở trên sô pha.J-Hope nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ.“Đến giờ ăn trưa rồi, muốn ăn cái gì?”“Ưm… Muốn ăn đùi gà rán.”“Được!” J-Hope lập tức gọi đặt đồ ăn nhanh bên ngoài. Không lâu sau, bữa trưa đã được mang tới. Ăn được một lúc, Jimin ngừng lại.“Không thể ăn sao?” J-Hope hỏiJimin lắc đầu. “Ăn ngon lắm! Chỉ là ăn không vô.” Cậu ăn lúc nào cũng rất ít.“Không được, Minnie bởi vì không chịu ăn gì nên mới dễ sinh bệnh. Nào,ăn nhiều chút.” Hoseok cầm lấy cái đùi gà, đưa trước mặt Jimin. Jimin thấy Hoseok kiên trì như vậy, không thể làm gì khác hơn là đem đùi gà ăn hết. Cậu từ trước tới giờ chưa có đượcăn no như vậy.” Minnie thật ngoan!” J-Hope khích lệvỗ đầu cậu.Nghe được khích lệ, Jimin bộ dáng vôcùng cao hứng, kích động chạy tới trước mặt J-Hope, hắn cho là cậu có điều muốn nói liền ngồi chồm hỗm xuống.Hắn trăm triệu lần không ngờ được là Jimin kiễng chân lên, nâng mặt hắn hôn một cái! Đôi môi nho nhỏ và mềm mại ở trên mặt hắn phát ra âm thanh “Chụt”.Hoseok giật mình lấy tay sờ sờ gươngmặt, một cảm giác rung động không hiểu được từ đáy lòng lan rộng ra, khuếch tán…(au: vù…vù/Hobbie: im lặng viết tiếp đê=_=/au:…)“Vì sao lại hôn anh?” J-Hope ngạc nhiên nhìn Jimin.“Vì mỗi lần ma ma nói Minnie ngoan, Minnie sẽ làm vậy với ma ma.” Jimin cười tươi, đôi mắt của cậu híp lại tạo thành một đường cong nhỏ, rất dễ thương.Nhìn bộ dáng ngây thơ của Jimin, J-Hope cảm thấy một cỗ nhiệt lưu trong ngực bắt đầu khởi động. Không thể nào. . . Hắn dù sao cũng đã là mộthọc sinh cao trung a! Sao lại có thể đối với một đứa bé mười tuổi mà đã…Jimin thấy Hoseok trầm tư, hơn nữa dáng vẻ lại rất nghiêm túc, cho rằng hắn không thích cậu hôn. Cậu ủy khuất đô đô miệng, nước mắt rất nhanh đầy trong hốc mắt.Nước mắt của Jimin ngay lập tức làmcho J-Hope hoàn hồn. “Xảy ra chuyện gì?” J-Hope khẩn trương hỏi, lấy tay xoa xoa khuôn mặt khiến người khác phải yêu thương.“Hoseok hyung… Có phải rất ghét Minnie làm như vậy không?” Mắt Jimin chứa đầy nước, điềm đạm đángyêu nhìn J-Hope.Ghét cậu? Vật nhỏ này ở đâu mà nhìn thấy hắn ghét cậu?“Minnie sao lại nghĩ vậy? Hyung thíchMinnie còn chưa đủ, sao có thể ghét chứ?” Để cậu không rơi nước mắt lần thứ hai, Hoseok vội nói.“Thế nhưng… Vừa rồi dáng vẻ Hoseokhyung không có vui.”“Hyung không phải là mất hứng, chỉ là không nghĩ tới Minnie sẽ làm vậy nên bị dọa chút thôi.” J-Hope ôm lấy thân thể nho nhỏ của Jimin.“Thật không?” Tiến sát vào trong lòng J-Hope, Jimin bán tính bán nghilàm nũng hỏi.Nhìn hành động dễ thương đó của cậu, Hoseok có một loại cảm giác bị đánh bại triệt để. “Đương nhiên là thật. Minnie rất dễ thương mà.”Nghe thấy thế, Jimin chôn đầu trong lòng J-hope liền ngẩng lên hỏi “Minnie rất dễ thương sao?”“Đương nhiên, Minnie là đáng yêu nhất!”Bé con trong lòng lập tức nín khóc mỉm cười, càng chôn chặt mình tronglồng ngực ấm áp của hắn hơn. Lại là loại cảm giác này! Hắn ngày hôm naylàm sao vậy? Vì sao chuyện gì cũng nằm ngoài khả năng khống chế vậy? Hoseok cúi đầu nhìn Jimin ở trong lồng ngực hắn, một cảm giác hạnh phúc khó tả tràn ngập ở trong lòng.Là bởi vì vật nhỏ sao?**********Buổi tối.“Minnie ba ba ma ma đã về!” Theo sau tiếng mở cửa là thanh âm ôn hòa của MinHee.“Ma ma!” Đang ngồi trên sô pha xem hoạt hình cùng J-Hope, vừa nghe thấy âm thanh quen thuộc, Jimin lập tức chạy về phía cửa nhào vào cái ômấm áp của ma ma.MinHee ôm lấy con trai, hôn vào khuôn mặt béo mập của cậu, hỏi “Ngày hôm nay ở nhà có nghe lời không?”“Có…” Jimin có điểm chột dạ cúi đầu.“Vậy sao? Để ma ma hỏi hyung.” Con trai của nàng thật đáng yêu, cái gì cũng viết hết lên mặt.Jimin lập tức quay đầu, dùng ánh mắtnăn nỉ nhìn J-Hope. Mong sao hyungkhông nói ra chuyện cậu khóc nhè cho ma ma nghe.Nhìn thấy Tiểu Min lo lắng, Hoseok cười cười “Minnie hôm nay thật sự rấtngoan.”Nghe hắn nói như thế, Jimin thở phàonhẹ nhõm. Ha hả! Xem ra bọn họ ở chung cũng không tệ! MinHee thầm nghĩ.“A! Dì quên nói Jimin uống thuốc…”“Dì yên tâm, con chia làm hai nửa choJimin uống rồi.”“Ồ!” MinHee lập tức cười đối JinHyuk nói: “Hobbie thật là một đứa trẻ tốt, chăm sóc thật cẩn thận tỉ mỉ.”“Ha ha, ngày hôm nay anh mới biết được.” JinHyuk sang sảng cười.“Minnie, nếu không mau xem, phim hoạt hình sẽ chiếu hết.” Hoseok nhắcnhở.Jimin vừa nghe, lập tức giãy ra khỏi cái ôm của ma ma, chạy về phía Hoseok. J-Hope đem cậu ngồi lên đùi mình, cùng cậu ngồi xem.Nhìn bọn họ một lớn một nhỏ, MinHee cuối cùng cũng yên tâm “Xem ra hai đứa rất hợp.”“Đúng vậy!” JinHyuk tới gần MinHee, đem nàng ôm vào lòng.Bọn họ nói không sai, J-Hope cùng Jimin xác thực rất hợp. Hơn nữa còn không chỉ đơn giản như thế…END CHAPNhớ vote và comment =)))Hờ hờ…Chắc hết
 cái để nói rồi ạ=))~JungMin~

Xem lý lịch thành viên

psu

avatar
Admin
Admin
"Hoseok-ah, tỉnh tỉnh." Ông Jung ngồi trên giường, nỗ lực đánh thức Hoseok đang ngủ say."…Xảy ra chuyện gì?" J-Hope bị đánh thức dụi dụi mắt, nhìn thấy lão ba đang ngồi bên giường."Công ty gọi điện muốn cha cùng MinHee đi công tác, hơn nữa thời gian lại rất gấp.""Bao giờ đi?""Sáng mai phải lên máy bay. Nhưng trước khi đi sẽ về công ty một chuyến. Hành lý đã thu xếp xong, chavà MinHee hiện tại phải đi." Jung JinHyuk nói rất khẩn trương."Gấp vậy sao? Đã nói với Jimin chưa?""Đã muộn rồi, không nên đánh thức thằng bé." Lúc này MinHee đi đến,"Nó mà biết sẽ khóc, sau đó sẽ không ngủ. Để mai hẵng nói với nó." Trong giọng nói của MinHee tiết lộ rõ ràng sự không muốn."Ừ, con chăm sóc thằng bé cho tốt. Cha cùng MinHee đi công tác đến cuối tuần mới có khả năng trở về, mà con chăm sóc thằng bé cũng khá tốt đấy. Đây là tiền mặt và thẻ tín dụng." Ông Jung đem tiền mặt và thẻ tín dụng giao cho J-Hope."Được rồi, chúng ta đi, Jimin làm phiền con." MinHee nhìn Hoseok cười cười."Dì MinHee yên tâm, con sẽ chiếu cố thằng bé." J-Hope cũng nhìn lại MinHee cười cười."Tạm biệt." Nói lời tạm biệt xong, Jung JinHyuk và MinHee xách hành lý, đi ra khỏi phòng.Nhìn bọn họ rời đi rồi, J-Hope quay trở lại giường, nhất thời đăm chiêu.Vật nhỏ kia nếu biết dì MinHee cùng ba ba hai người cuối tuần sau mới vừa về, khẳng định sẽ rất thương tâm!Nghĩ đến bộ dáng Jimin khóc, tâm Hoseok không khỏi hơi thắt lại một chút.Ngày mai sẽ dỗ dành cậu! Nghĩ tới đây, J-Hope nhắm hai mắt lại…Buổi sáng dương quang ấm áp xuyênthấu qua rèm cửa bán trong suốt, nhẹnhàng mà rơi tại trên chiếc giường lớn màu xanh lá. Toàn bộ sắc điệu của gian phòng lấy màu lục làm chính, có thể thấy được chủ nhân gian phòng đối với sắc lục rất thiên vị.Bỗng nhiên, có âm thanh cửa chuyển động. Cửa mở, xuất hiện một thân ảnh người nho nhỏ đi vào.J-Hope ngủ rất trầm, cũng không có bị âm thanh này làm kinh động.Hoseok hyung sao vẫn còn đang ngủ? Jimin đi tới bên giường, nhìn J-Hope."Hoseok hyung" Jimin nhẹ nhàng gọi.J-Hope không có phản ứng, vẫn đangngủ say."Hoseok hyung… " Jimin gọi lần nữa.Hoseok mới chính là không có phản ứng.Thấy loại phương pháp này vô hiệu, Jimin bò lên trên giường. Cậu leo lên người J-Hope, muốn lại kêu lần nữa.Đúng lúc này, J-Hope cảm giác được ngực bị áp lực mà tỉnh. Hắn chậm rãi mở mắt, thấy Jimin vẫn còn đang mặc áo ngủ in hình con mèo đen đang ở trên người hắn.Hoseok thân thủ sờ sờ mặt cậu "Xảy ra chuyện gì?""Ba ba ma ma không thấy!" Jimin khẩn trương nói. Cậu ngày hôm nay sáng sớm vừa tỉnh lại, như mọi ngày chuẩn bị đến phòng ba ba ma ma cùng bọn họ chào buổi sáng. Thế nhưng trong phòng một người cũng không có."Ha ha." J-Hope cười cười. "Ba ba ma ma phải đi công tác, hai người họ cuối tuần sẽ trở về.""Ừm!" Jimin buồn bã cúi đầu, cái miệng nhỏ nhắn hơi run run, không phải nói bộ dáng chọc người làm không biết bao nhiêu trìu mến.Sờ sờ đầu của cậu, J-Hope thoải mái nói: "Minnie không cần buồn, còn có anh cùng em. Cả tuần này, anh mang em ra ngoài chơi có được không?""Được…" Âm thanh cố nén nức nở có chút bất ổn."Ngoan!" Hoseok đè xuống thân thể nho nhỏ của cậu, nhượng cả người cậu ép chặt trong lòng hắn."Ji Ji muốn đi đâu chơi?""Chơi trò chơi, vườn bách thú…Còn muốn đi bơi!" Được ra ngoài chơi, cảm xúc buồn bã của vật nhỏ liền tiêu hao phân nửa."Được, chỉ cần Minnie làm xong bài tập, anh sẽ đưa em đi chơi." Coi bộ hắn rất xứng với danh hiệu anh trai này!"Hyung là tuyệt nhất!" Vừa nói, cậu một bên ngay trên mặt Hoseok hôn một cái.Tuy rằng trước từng có một lần kinh nghiệm, nhưng chưa hoàn toàn miễn dịch nên J-Hope không tránh được nhiệt độ trong ngực chấn động dữ.Nhìn Jimin cười phi thường dễ thương, J-Hope bắt đầu có điểm cảmtạ Jung JinHyuk đối với chính mình"hãm hại".Cứ như vậy, J-Hope cùng Jimin có một cuộc sống ở chung."Hoseok hyung, ngày mai chúng ta sẽtới nơi nào chơi?" Jimin hưng phấn hỏi. Hai mắt ngập nước nhìn chăm chăm J-Hope ngồi ở trên sô pha, trong nháy mắt hiện lên quang mang vạn phần chờ mong."Vườn bách thú.""Tuyệt! Đi vườn bách thú chơi! Có thể nhìn thấy gấu mèo mập mạp, chim công xinh đẹp, hươu cao cổ cao cao…" Nhìn dáng vẻ của Jimin như thể cậu đang ở vườn bách thú vậy.Thấy dáng vẻ hưng phấn của cậu, J-Hope lắc đầu cười cười.Coi cậu thật vui vẻ! Quả nhiên đối với trẻ con vườn bách thú có lực hấp dẫn rất lớn.(au: dám cá bây giờ ngươi vẫn thế, Jimin nhỉ?/Min: nhỉ nhỉ cái b**p*xông pha bao lực*/au: *phi nước đại)Jimin dường như nghĩ đến gì đó, liền"đằng, đằng, đằng" chạy về phòng. Một lúc sau, lại "đằng, đằng, đằng" trởvề.Chỉ thấy cậu đang ôm một đống y phục, đứng trước mặt Hoseok."Vậy… Ngày mai Minnie mặc bộ quần áo này được không?" Bởi vì vừa chạy quá nhanh, Jimin thở hồng hộc, gương mặt cũng nhân kịch liệt vân động mà đỏ bừng.Nhìn cậu thật kích động! J-Hope bất đắc dĩ cười cười, thân thủ đem cậu ôm tới trên đùi."Đừng chạy như vậy!" Vừa nói, hắn vừa lấy tay lau mồ hôi trên trán cậu."Anh xem! Anh xem! Cái này là trang phục hà mã được không, còn có bộ thỏ trắng này nữa?" Cầm lên y phục hình mấy nhân vật nhỏ dễ thương, Jimin hỏi."Ha ha, anh thấy cả hai đều không được." J-Hope theo một đống y phục mà lấy ra một bộ T-shirt ngắn tay màu phấn hồng, bên trên có in hình con heo. "Chính cái này! Em xem, ở mặt trên có in hình con heo con thực giống em nha~" Hoseok xấu xa trêu chọc.Nghe vậy, Jimin ngẩng đầu lên, thở phì phì kháng nghị. "Không có! Minnie không có giống heo con!"Trên mặt sắc hồng vừa mới rút đi, lại bị Hoseok trêu chọc mà bắt đầu hơi phiếm hồng."Ai nói không giống" Vừa nói J-Hope vừa nhéo nhéo hai bên má phúng phính của Jimin "Vừa tròn vừa hồng.""Mắt híp này, ai nha, còn có cả cái mũi nhỏ của em… Ha ha…Chính là mũi heo" J-hope vươn ngón trỏ điểm lên mũi của Jimin, đẩy lên trên.Tránh thoát khỏi ma chưởng của Hoseok, Jimin nhu nhu khuôn mặt nhỏ nhắn cùng cái mũi nhỏ bị ngược đãi, tức giận nhìn J-Hope."Anh…Anh Hoseok xấu xa!"Jimin quay đầu, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn."Đúng vậy, Hoseok hyung rất xấu xa! Mà xấu xa như vậy thì làm sao có thể đưa Jiminie đi vườn bách thú a." Tuy thuận miệng nói cho Jimin nghe, nhưng ý uy hiếp, biểu lộ không thể nghi ngờ.Mà bình thường Jimin ngoan ngoãn ngây thơ như vậy, sao có thể là đối thủ của J-Hope.Vừa nghĩ đến không thể đi vườn bách thú, vật nhỏ vừa mới tức giận liền quay người, ôm lấy tay Hoseok làm nũng: "Hoseok hyung tuyệt nhất!""Ha ha, không phải anh rất xấu xa sao?" Vật nhỏ này trong mắt chỉ có vườn bách thú."Được rồi mà, hyung hiểu rõ Minnie nhất mà ~"Jimin liền làm nũng, chui vào trong lòng J-Hope.Không chịu nổi "Thế tiến công nhu tình" của Jimin, J-Hope chỉ còn cách đầu hàng. "Được, xem như ngươi ngoan.""Minnie thích Hoseok hyung nhất!" Mừng rỡ như điên, cậu vui vẻ đến thiếu chút nữa nhảy dựng lên."Ngoan, không quấy nữa," J-Hope đem Jimin ôm tới trên giường của cậu.Giúp vật nhỏ ổn thỏa, Hoseok giúp cậu chỉnh lại điều hòa."Hoseok hyung ngủ ngon!" Thanh âmJimin nhẹ nhàng, nghe rất thoải mái."Minnie ngủ ngon!"Tắt đi đèn ở đầu giường, J-Hope đứng dậy muốn đi, lại bị vật nhỏ bắt được góc áo."Xảy ra chuyện gì?" J-Hope quay đầu lại."Hyung đã quên hôn Minnie." Mỗi lần ma ma dỗ cậu ngủ là sẽ hôn nhẹ cậu a.Hoseok ngẩn người. Không thể nào… Jimin thực sự muốn hôn?Nhìn Jimin vẻ mặt chăm chú, Hoseok biết nếu như hắn không hôn, cậu là tuyệt không chịu ngủ.Thế là Hoseok cúi thấp người, ở trên trán Jimin hôn một cái. Dừng lại hồi lâu, J-Hope lập tức đứng dậy rời đi.May mắn lúc này gian phòng tối, chứ nếu như để Jimin nhìn thấy khuôn mặt hồng như bạch tuộc*=))))*,hắn thà đâm đầu vào đất."Ngủ ngon…" Ngáp một cái, Jimin nhẹ nhàng nói."Ngủ ngon!" J-Hope ly khai gian phòng.Về tới phòng mình, Hoseok nằm ở trên giường, trong đầu hiện lên khuônmặt đẽ thương của Jimin.Khóe miệng Hoseok bất giác như vẽ nên một đường cong.Cậu, thực sự rất dễ thương…END CHAPBy JungMin

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết