BTS

You are not connected. Please login or register

Người chồng máu lạnh P16

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương7
Ngoài cửa, rất nhanh có tiếng gõ cửa truyền tới, YoonGi nắm chặt áo, do dự không biết có nên mở cửa không, tiếng đập cửa ngày càng nhanh, càng mạnh.
 Phanh phanh phanh, từng tiếp đập cửa giống như tiếng đập vào trái tim cậu, cuối cùng cậu hít một hơi thật sâu, đi tới cạnh cửa, tay đặt trên nắm cửa, dùng sức mở cánh cửa. JungKook đứng ngoài cửa bước từng bước, không nói lời nào liền đi vào trong phòng cậu, không đúng, nơi này toàn bộ là của hắn, nơi này vốn là phòng của nhà họ Jeon, đương nhiên là của hắn, trên người hắn vẫn còn sữa, gương mặt hắn nghiêm nghị, lúc này lại có vẻ buồn cười nhiều hơn khiến người khác muốn bật cười.
 Nhưng YoonGi đương nhiên không có lá gan lớn như vậy, ánh mắt người này thực đáng sợ, dường như có thể giết người. "Xin lỗi, em lập tức lau giúp anh." YoonGi vội vàng tìm một chiếc khăn mặt sạch, căn phòng tuy không nhỏ nhưng đột nhiên lại có hơi thở của người khác, cảm giác có chút khác lạ, có chút áp lực, cũng có chút cẩn trương, dường như đến hơi thở của cậu cũng sẽ người này cướp đi. 
Cậu đứng trước mặt Jeon JungKook, vụng về thay hắn lau đi phần sữa trên ngực. Người này, lúc nào cũng mặc một chiếc áo tắm màu trắng, chiếc áo rộng rãi, chỉ có một chiếc đai lưng buộc để giữ lại, lộ ra rõ lồng ngực, làn da bóng loáng, hơi thở trên người hắn khiến người khác không thể bỏ qua, gương mặt YoonGi nhất thời đỏ ửng lên. Lau xong ngực, cậu kiễng chân, bắt đầu lau mặt hắn, khuôn mặt hắn tối thui, dường như có ai nợ tiền hắn, thực sự khó nhìn. YoonGi cẩn thận lau, ánh mắt cậu không dám nhìn lung tung, thế nên không có nhìn thấy ánh lửa lóe lên trong mắt hắn. 
Đôi môi hắn mím chặt hơn, thậm chí bàn tay hắn còn nắm chặt lại, lúc này còn dùng thêm sức, tất cả là do người con trai rất bình thường này, vậy mà lại có thể khơi mào dục vọng trên người hắn. Nhìn gương mặt đỏ ửng so với gương mặt xinh đẹp của NaNa, từ đầu tới cuối, không thể sánh bằng, không đúng, không cần nói tới Kim NaNa, cậu so với mỗi người phụ nữ bên cạnh hắn đều không thể sánh bằng, cậu rất bình thường, quá bình thường, nhưng gương mặt nhỏ nhắn ửng hồng xinh xắn, dịu dàng mà yên bình, còn vì khẩn trương mà chóp mũi có chút mồ hôi, dưới ánh đèn, thực sự rất mê hoặc. 
Jeon JungKook lại dùng thêm sức nắm chặt tay, hắn ghét thân thể mình lại phản bội ý chí mình. Đột nhiên, hắn bắt lấy tay của YoonGi, "Đủ rồi, không cần lau, cậu muốn lột da mặt của tôi sao?" Hai mắt YoonGi mở lớn, tay cũng không biết dừng như thế nào, "Em... Không có..." cậu nhỏ giọng nói, giọng nói mềm mại, non nớt, lúc này JungKook có cảm giác muốn ném cậu ra ngoài cửa sổ. Như vậy, cậu sẽ không thể ảnh hưởng tới hắn nữa. Nếu không phải sự tự chủ của hắn rất lớn, hắn cũng không biết sẽ làm ra chuyện gì nữa, người con trai này, hắn không muốn chạm tới, cũng không thèm chạm, người của Jung Hoseok , hắn không có hứng thú, nhưng tại sao cậu luôn có thể có những hành động vô tâm như thế, để cho sự tự chủ của hắn được khảo nghiệm. 
"Bà lớn Jeon, có phải cậu muốn hại chết chồng của cậu?" Đột nhiên hắn vươn tay, nắm chặt chiếc cằm nhỏ của YoonGi, cúi đầu, nhìn gần gương mặt cậu, nhìn gần như vậy có thể thấy rõ làn da của cậu, không hề trang điểm, giống như là sữa, nhẵn, mịn, người con trai này đúng là có một làn da đẹp.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 8
Môi hắn mím lại, lực tay tăng thêm một chút, nói đi, có phải cậu cố tình dùng chiếc cốc để đánh hắn, hắn biết rõ không phải, nhưng không biết có phải bây giờ hắn cảm thấy buồn chán, nên mới muốn nhìn bộ dạng lúng túng này của cậu.
 "Em không có." YoonGi muốn lắc đầu, nhưng tay của hắn nắm cằm cậu chặt quá, không nói đến lắc đầu, hiện tại cậu muốn động đậy cũng rất khó, cậu chỉ là không cẩn thận, thực sự là không cẩn thận, hơn nữa chỉ là một chiếc cốc sao có thể mưu sát được chứ, nếu quả thực muốn mưu sát, thứ rơi xuống cũng sẽ không phải là cái cốc mà là cái ti vi. 
Jeon JungKook nhìn chằm chằm hàng lông mi dài của cậu khẽ động, trong mơ hồ, hắn cảm thấy lông mày mình nhíu chặt lại, nhìn gương mặt YoonGi vì khoảng cách quá gần mà trở nên lúng túng, hắn lại tốt tình buông tha cậu, hắn đưa mắt nhìn thoáng qua phòng cậu, sau đó trực tiếp đi tới ngồi trên giường YoonGi, hắn tự nhiên vắt chéo chân, đây vốn là chỗ của hắn, hắn muốn ở đâu đều được hết. 
Căn phòng vẫn không thay đổi nhiều, trước đây, căn phòng này cũng giống như những căn phòng khác, bây giờ có thêm một người con trai cảm giác có hương vị ấm áp hơn, có thể do người con trai này, căn nhà vốn lạnh lẽo này đã có cảm giác như một gia đình. Trên mặt bàn cũng không có nhiều đồ, vài cuốn sách, mấy quyển tạp chí, có một con thỏ nhỏ khá cũ. 
Hắn đứng lên, thuận tay cầm lấy con thỏ, xem chừng con thỏ này đã quá cũ rồi, nhưng cũng rất sạch sẽ, xem ra cậu rất quý trọng thứ này. YoonGi vội vàng đi tới, ánh mắt nhìn chăm chú bàn tay hắn cầm con thỏ, thiếu chút nữa đưa tay ra lấy lại con thỏ. "Thứ này rất quan trọng với em?" Hắn nắm chặt con thỏ trong tay, không dễ dàng trở lại cho cậu, ánh mắt màu trà suy xét, con thỏ này có phải do người đàn ông kia tặng, cho nên, cậu mới quý trọng như vậy, ngay cả khi hắn chạm phải rơi xuống, cậu lại lộ ra ánh mắt sợ hãi đến vậy. "Đúng." YoonGi gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi con thỏ, "Con thỏ này đã cùng em lớn lên, em cái gì cũng không có, chỉ có mỗi nó, mẹ đã mua cho em." cậu nói tới đây thì không nói thêm gì nữa, sau khi cha mẹ cậu rời đi, cậu chỉ còn một mình, chỉ có thứ này mới khiến cậu nhớ lại, khi cậu còn nhỏ cậu cũng có cha mẹ yêu thương. Cậu cúi đầu, ánh mắt buồn khổ. 
Jeon JungKook khẽ mím môi, đưa con thỏ cho cậu, sau đó nhìn ngắm những thứ xung quanh mà hắn vừa đi qua, vô tình, vạt áo tắm của hắn vướng phải cánh cửa tủ quần áo, cánh cửa tủ mở ra, bên trong gần như trống không. Một hai ba bốn... Cũng có một số bộ quần áo, đa phần đều đã cũ. " YoonGi , thẻ tín dụng vàng tôi đưa cậu đâu?" Jeon JungKook cảm thấy hai mắt mình sắp rớt ra ngoài, sắc mặt nháy mắt tối sầm xuống. 
YoonGi vội vàng đặt con thỏ trong tay xuống, kéo ngăn kéo ra. "Ở trong này," cậu dùng hai tay nhỏ cầm chiếc thẻ, chiếc thẻ vẫn còn rất mới, thực sự là mới nguyên, dường như cậu chưa bao giờ động tới. " Cậu đã dùng bao nhiêu lần rồi?" hắn cúi đầu nhìn chằm chằm YoonGi, ánh mắt muốn làm rõ chuyện gì đó, ánh mắt này vĩnh viễn đều nhìn rõ tâm tư cùng linh hồn cậu. YoonGi khẽ chớp mắt, sau đó lắc đầu, " Tôi không có sử dụng," Cậu cũng đâu cần mua gì, nơi này không mất tiền thuê nhà, trong phòng bếp thứ gì cũng có sắc, cậu cũng không biết mình cần mua gì. " Cậu không sử dụng dù chỉ một lần." Trên trán hắn lộ rõ gân xanh, hắn không biết có phải bản thân là chồng quá thất bại hay không, hay là do vợ của hắn, muốn tiết kiệm tiền giúp hắn, thời gian cũng đã lâu rồi, cũng không sử dụng một phần tiền của hắn. 
YoonGi  tiếp tục gật đầu, " Tôi không dùng đến, tôi cũng không có gì cần mua, hơn nữa nơi này thứ gì cũng có, thứ này, anh cầm về đi," tất cả cạu nói đều thật, không có chút cảm giác gì là lạt mềm buộc chặt. "Bà lớn Jeon, cậu thực sự rất dễ nuôi," Ngón tay hắn lướt qua mặt YoonGi , YoonGi cũng quay mặt né tránh nhưng vẫn cảm giác độ ấm từ đầu ngón tay hắn. Đúng vậy nha, cậu vốn rất dễ nuôi, nếu không cũng không thể khỏe mạnh sống tới bây giờ.
Chương 9
"Ngày mai đi cùng tôi," Ngực Jeon JungKook không ngừng phập phồng, để lại một câu, hắn nhân lúc mình còn chưa phát hỏa, liền đi ra khỏi căn phòng, nếu không, hắn thực sự sẽ không biết mình sẽ làm những chuyện gì, có thể là trực tiếp túm lấy cậu ném xuống hoặc bóp chết cậu. 
Bọn họ chưa tính là đôi vợ chồng bình thường, hắn không xem cậu như một người vợ, cậu cũng không xem hắn là một người chồng, nhận thức này khiến trái tim hắn cảm thấy không thoải mái. YoonGi vẫn cầm chiếc thẻ trong tay, một lúc sau mới đưa tay về, lại đem chiếc thẻ để vào chỗ cũ. Cậu không rõ hắn đang tức giận, chỉ vì cậu làm rơi cốc sữa lên người hắn sao? Trên mặt cậu có chút khó chịu rất nhanh liền tiêu tan. Cậu đi tới, ôm lấy con thỏ nhỏ trên bàn, một tầng sương mờ hiện lên trong mắt. 
Chiếc xe bắt đầu chuyển động, YoonGi ngồi ở phía sau, quay đầu lại nhín căn biệt thự, nơi này thực sự rộng lớn, lái xa cũng mất nhiều thời gian để đi tới, chẳng trách mỗi khi cậu đi về cảm thấy toàn thân nhức mỏi. "Chúng ta đi đâu vậy?" Đợi cho tới khi căn biệt thự chỉ còn là một chấm nhỏ, hai hàng cây xanh biếc không ngừng lui về phía sau, cậu mới quay đầu nhìn chằm chằm sau lưng người đàn ông đang chuyên tâm lái xe, nói thật, xe này hết sức thoải mái, cậu có thể đêm bản thân rúc vào chiếc ghế lớn, thậm chí có thể đưa cả hai chân để lên. 
Nếu không có người đàn ông mặt lạnh kia ở đây thì thật tốt, hắn làm cho không khí trong xe như đông cứng lại, khiến cậu hô hấp cũng khó chịu. Jeon JungKook vẫn chuyên tâm lái xe, từ đầu tới cuối cũng không có để ý tới cậu mà YoonGi không thấy hắn trả lời, chỉ có thể chơi với ngón tay của mình, nói chuyện với Jeon JungKook thực là mệt, ở chung với hắn càng mệt hơn. Bên trong một cửa hàng cao cấp, YoonGi ngồi ở một bên, con mắt không ngừng, mắt nhìn xung quanh, cậu đã từng đi qua nơi này, quần áo bên trong thực sự rất đẹp, đương nhiên giá cả cũng không thể chê, bản thân cậu cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ nghĩ mình sẽ tới nơi này. 
Jeon JungKook đứng bên cạnh cậu, những cô nhân viên kia, dường như đều hiểu hắn, hiển nhiên hắn là khách quan ở nơi này, "Chọn cho cậu ấy mấy bộ quần áo." Jeon JungKook ngồi xuống, trực tiếp phân phó, theo như lời hắn, tự nhiên hắn lại mang cậu đi ra ngoài

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 10
YoonGi cầm nhẹ lấy vạt áo, đứng ngồi không yên nhìn những cô gái kia nhìn cậu với ánh mắt vừa ghen tị vừa ngưỡng mộ. 
Cậu còn chưa kịp nói gì, đã bị một nhóm cô gái đẩy vào phòng thay quần áo, cậu nắm chặt quần áo trên người, mấy cô gái này giống như nữ lưu manh vậy, cũng tại tính cách cậu dễ nói chuyện, chỉ có thể chịu đựng, mặc cho những cô gái này đem cậu giống như rối gỗ đùa nghịch. 
Cho tới khi cậu bị đẩy ra khỏi phòng thay đồ, bộ vest màu hồng nhạt, đường viền tinh tế ngang hông, bộ vest màu hồng nhạt càng làm tôn thêm vẻ trắng nõn của làn da, huống chi YoonGi có một làn da trắng mịn, đây vốn là trời sinh cho dù thế nào cũng không đen đi được. Cậu đứng có chút mất tự nhiên, hai chân cũng không vững, diện mạo của cậu  giống như mĩ nữ khiến mắt người khác tỏa sáng  ngũ quan của cậu  rất đẹp, thanh tú, nhất là khi mặc bộ vest này, thực sự ngọt ngào. Cậu kéo kéo lại chiếc áo trên người, làm những ánh mắt hướng về cậu, khiến gương mặt cậu thoáng hồng, giống như màu bộ quần áo cậu đang mặc, không có cảm giác kinh diễm, nhưng càng xem càng thấy thú vị.
 "Tiếp tục đổi đồ khác." Jeon JungKook nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, như lọt vào trong sương mù, YoonGi lại bị kéo vào. Jeon JungKook nhìn bên ngoài, ngón tay đặt ở trên đùi, khẽ nheo mắt, một sự bình tĩnh đến thản nhiên, bình thường, hắn đã sớm chạy lấy người, hắn không thích lãng phí thời gian ở những nơi này, nhất lại là vì một người khác. Hôm nay sẽ khác, hắn không có gì là không kiên nhẫn, bởi vì YoonGi đáng giá khiên hắn có tinh thần cùng thời gian giành cho cậu. Khóe môi hắn khẽ cong lên, cảm giác như có chút lạnh trong nụ cười đó, giống như hắn ngày thường. 
Yoongi lại được đẩy ra khỏi phòng thay đồ, trên trán cậu đã lấm tấm mồ hôi. "Dáng người thiếu gia thật là đẹp, tuy gầy, cũng không cao, nhưng tỉ lệ cơ thể tốt lắm, nhất là eo, thực sự nhỏ, không khó để chọn quần áo." YoonGi nghe giọng nói của cô nhân viên, cũng không có cảm thấy đắc ý, cậu chỉ cảm thấy mệt sắp chết rồi, cậu khẽ chớp mắt, thật sự cậu muốn về nhà ngủ. 
Cậu cũng đã thử hơn mười bộ quần áo, thử đi thử lại, cậu bây giờ chỉ cần nằm xuống là ngủ ngay. "Tốt làm, còn gì nữa không," hắn nhìn vẻ mặt mệt mỏi trên mặt cậu, cuối cùng Jeon JungKook đứng lên, hắn nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, thời gian này cũng đủ rồi, hắn còn có chuyện quan trọng hơn cần làm.
 " Jeon tiên sinh, những thứ này có cần gói lại không?" Nhân viên cửa hàng nhiệt tình hỏi, nhân viên biết Jeon Jungkook là một khách hàng dễ nói chuyện, từ trước tới nay hắn đều rất hào phóng nhất là đối với phụ nữ. Jeon JungKook bước tới bên cạnh YoonGi nhìn thấy bộ quần áo trên người cậu, cậu không cần những thứ rườm rà, chỉ cần đơn giản là được rồi." Gói lại hết." Hắn thản nhiên nói xong, hắn đều rất hào phóng, đây lại là vợ hắn, vậy cần phải hào phóng hơn nữa. YoonGi kéo nhẹ áo hắn, " Jeon Jungkook, không cần nhiều như vậy, em còn rất nhiều quần áo, thực sự mặc không hết," cậu ngẩng đầu nhìn Jeon Jungkook, không ngừng lắc đầu, nhiều như vậy, nhất định sẽ rất tốn tiền, xa hoa, nếu sau này, hắn đòi lại, bán cậu đi cũng không đủ để trả. "Em thực dài dòng," Jeon JungKook kéo tay YoonGi kéo cậu ra ngoài, quần áo này, sẽ có người mang đưa tới biệt thự của hắn. Tay cậu bị hắn cầm đau quá, đây là cảnh cáo sao, YoonGi đành ngậm chặt miệng, chỉ cần người đàn ông này quyết định, câu căn bản là không có quyền lời để phản bác. Cậu chỉ có thể đi theo sau hắn, giống như một người hầu, hắn đi tới đâu, cậu đi theo tới đó. Jeon JungKook đi vào một cửa hàng vàng bạc, bên trong cửa hàng thật tráng lệ, đến các nhân viên của cửa hàng cũng thật xinh đẹp.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 11
Trước mắt JungKook có rất nhiều đồ trang sức, liếc mắt một cái, cũng không có thứ gì khiến hắn thấy vừa ý. "Em thích gì? Cứ chọn đi," Jeon JungKook vỗ nhẹ chiếc nhẫn trên tay, giọng nói nhàn nhạt. YoonGi ngẩng đầu nhìn đồ trang sức, mắt cảm giác như bị cái gì đó đâm vào, thật sự là sáng quá, cậu nhìn từng món đồ một, đồ trang sức này không những có giá trị, mà còn được làm một cách tinh xảo, cậu  ghi nhớ từng thiết kế một, cậu rất thích, nhưng thích không có nghĩa là nhất định phải có được, có khi chỉ cần nhìn, cũng là một loại hưởng thụ thích thú. 
"Em thích cái này?" Jeon JungKook dừng lại phía sau cậu, nhìn thấy cậu nhìn chằm chú chiếc vòng cổ, đây có lẽ là vật quý nhất ở đây, cậu thực tinh mắt, trong mắt hắn có chút xem thường. "Gói chiếc này lại." Hắn thản nhiên phân phó cho nhân viên đứng phía sau, hắn đút tay vào túi quần đứng đó, lại càng lãnh đạm khiến người khác khó tới gần, mặt hắn lạnh đi vài phần. 
Một lúc sau YoonGi mới quay đầu lại, kì quái nhìn nhân viên đem chiếc vòng cậu đi, cậu cúi đầu, có chút tiếc nuối, cậu còn chưa nhìn kĩ văn hoa trên chiếc vòng cổ kia, thật là đáng tiếc. Khi cậu còn đang thất thần, một chiếc hộp nhỏ tinh xảo đã được đặt trong tay cậu, không quá nặng nhưng cũng khiến tay của cậu hơi hạ xuống. Chiếc hộp trên tay cậu đựng chiếc vòng cổ vốn không thuộc về cậu, vội vàng đuổi theo hắn. " Jeon JungKook..." Cậu gọi tên hắn, cho tới nay, cậu chưa bao giờ gọi cả họ và tên một người như vậy, ngay cả khi hắn goi cả họ tên cậu. 
"Làm sao vậy, em còn muốn mua gì nữa?" Jeon JungKook dừng lại, nhìn chằm chằm chiếc vòng cổ, khóe miệng khẽ cong cười như không cười hỏi, cậu đã có được chiếc vòng đắt nhất ở đây, còn chưa đủ sao? " Jeon JungKook, trả lại cho anh," YoonGi nghe ra trong giọng nói hắn có sự châm chọc, cậu cũng đâu phải đồ ngu, cũng chẳng phải đồ đần, cậu đã nghĩ vì sao hắn phải đưa cậu thứ này, hắn nghĩ cậu là người tham hư vinh đúng không? Không thể không nói, thái độ này của hắn, khiến cậu bị tổn thương, cảm thấy rất tự ái. 
Jeon JungKook nhìn chằm chằm chiếc hộp tinh xảo trên tay mình, vẻ mặt càng lạnh hơn, " Cậu không thích sao?" vẫn là ngữ khí này, nhưng lại có sức đả thương lớn đến người khác. Lộc Hàm  khẽ cắm môi dưới, trên môi có giấu răng mờ mờ, " Em rất thích, liếc mắt nhìn đã thích nó nhất, nhưng cái em thích không phải là đem nó đeo trên cổ mình, mà chính là hoa văn, là thiết kế của nó, em chỉ muốn nhìn rõ một chút, không có quy định nào là thích nhất định liền phải cầm trong tay."
 Cậu ngẩng đầu nhìn Jeon JungKook, đôi mắt kia vẫn trong suốt như trước, không có nửa phần nói dối, cậu cũng không có ý kia, chính là bản thân hắn hiểu lầm. Tuy rằng ai cũng ưa thích đồ trang sức, cũng không phải ai đều có tiền để mua. Cậu cũng không biết cô gái nào bên cạnh hắn có phải đều như thế nhưng YoonGi – cậu vĩnh viễn không bán mình vì tiền, nếu cần, lúc trước cậu cũng sẽ không bỏ qua công việc tốt mà Hoseok  lo cho.
Chương 12
"Vậy em cứ đem về nghiên cứu từ từ, những thứ Jeon JungKook đã lấy ra, cho tới bây giờ cũng chưa bao giờ lấy lại, nhất là đối với cậu, " Jeon JungKook đem chiếc hộp đặt lại trên tay cậu, mặc kệ vì nguyên nhân gì, chiếc vòng cổ đã là của cậu. "Nhưng mà em..." YoonGi muốn nói gì đó, đưa cho cậu, cậu sẽ lại đặt trong ngăn kéo, như vậy thực lãng phí. 
"Làm sao vậy, chồng tặng vợ một món trang sức, cậu cũng lựa chọn khó khăn như vậy, cậu có phải khó chiều theo quá không?" Jeon Jungkook đưa tay dùng sức xoa nhẹ tóc YoonGi, không thể không nói, hắn thích động tác này, tóc cậu thật mềm, sờ giống như sờ tơ lụa, suôn mềm, một mái tóc màu đen phổ biến, có lẽ vì tóc cậu không phải chịu tổn hại từ những hóa chất, cảm thấy thật thoải mái. 
Mà hắn ghét nhất là bị từ chối, Jeon JungKook  hắn còn chưa có bị ai từ chối nhiều như thế, người này chính là không chịu nể mặt người khác. "Anh đi lấy xe, chờ anh ở đây." Hắn buông tay, lấy chùm chìa khóa rồi nói với cậu, YoonGi còn muốn nói gì đó, vẻ mặt hắn không cảm xúc như đã rất rõ, hắn đã quyết định, không có khả năng thay đổi. Một mình cậu đứng đó, nhìn người đi đường đi tới đi lui, cảm giác cô đơn lạc lõng. " YoonGi ..." Một âm thanh vang lên bên tai khiến cậu giật mình, mắt cậu như bị thứ gì đó đâm phải, rất khó chịu, cậu còn chưa kịp phản ứng, hơi ấm quen thuộc đã bao quanh cậu, một thân thể ôm chặt lấy cậu. "HoSeok ..." Môi của cạuu khẽ động, cả người nóng lên, cậu biết cậu không phải đang làm mơ. 
" Yoongi, em đã đi đâu, em có biết anh luôn tìm em, anh rất lo lắng cho em." Tay hắn khẽ nâng lên gương mặt tái nhợt của YoonGi, đôi mắt cậu chứa đầy sự chua xót, Hoseok  cảm giác trái tim bị bóp chặt, sự tổn thương hiện rõ trên mặt, đều do hắn dùng chính tay mình phá hỏng.
 "Xin lỗi, YoonGi, em cứ trách anh đi, không cần tự làm khổ chính mình, quay về đi, quay về bên cạnh anh, chúng ta giống như trước đây có được không?" Jung Hoseok  ôm chặt cậu vào trong lòng, những cảm xúc tưởng như đã biến mất đã quay trở lại toàn bộ. Để hắn ích kỉ một lần có được không? Hắn thực sự không thể rời xa cậu, thức sự không thể. 
Đột nhiên YoonGi đẩy hắn ra, nhìn hắn giống như người lạ, "Hoseok , anh cũng biết chúng ta là không có khả nắng, em cũng không thể làm người thứ ba chen vào hôn nhân của người khác," cậu dùng sức hít hít chiếc mũi, đúng vậy, cậu thừa nhận, cậu vẫn yêu người đàn ông này, là rất yêu, nhưng cho dù là yêu, cậu cũng không có khả năng đi phá hủy hạnh phúc của người khác, nếu cậu làm như vậy, cậu sẽ thấy mình thật thấp hèn. Hắn đã lựa chọn ở bên cạnh vợ của hắn, lần sau sự lựa chọn vẫn sẽ là vợ của hắn mà thôi. 
YoonGi đã bị bỏ rơi rồi. 
" YoonGi..." Ánh mắt luôn bình thản của Jung Hoseok hiện lên sự đau đớn, cậu  thực sự để ý đến chuyện đó sao? YoonGi xoay người, lại bị hắn kéo tay lại, cạu cảm giác cổ tay có chút đau. " YoonGi, chờ anh có được không? Anh sẽ nhanh chóng xử lý mọi việc." Trên mặt Hoseok  thoáng hiện sự kiên định, hắn sẽ nghĩ biện pháp, nhất định, hắn không muốn cuộc đời của hắn cứ trôi qua như vậy, YoonGi, không có cậu, hắn sẽ tiếc nuối cả đời, mà hắn không muốn phải tiếc nuối. 
"Chúng ta, không còn cơ hội..." Đột nhiên YoonGi giật khỏi tay hắn, "Hoseok , anh đã kết hôn..." cậu cúi đầu... Giọng nói có chút âm u, đây là sự thật không thể thay đổi, hắn đã thuộc về cô gái khác.
________________________________________________________

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 13
"Anh có thể ly hôn," Jung Hoseok  mím môi, hắn sẽ không thể nghe lời người đàn ông kia cả đời, hắn muốn, sẽ không có khả năng buông tha dễ dàng như vậy, nhất là người phụ nữ mà mình yêu, bỏ qua như vậy, hắn sẽ không có bất kì cơ hội nào nữa. 
"Nhưng, em đã kết hôn..." Đột nhiên Yoongi ngẩng đầu lên, ánh mắt nhìn hắn quyết tâm, hắn có thể ly hôn, còn cậu, chỉ cần người đó không đồng ý, cậu có khả năng nói ra trước hay sao, dù sao là cậu cũng đã đồng ý trước, hôn nhân không phải trò đùa, cho dù cuộc hôn nhân của cậu đến một người chúc phúc cũng không có, cậu vẫn rất tôn trọng nó.
 "Em nói cái gì.." Jung Hoseok  nheo hai mắt, vừa rồi YoonGi nói gì, cậu ấy nói... Cậu đã kết hôn, có phải là hắn nghe nhầm. Cậu sao có thể kết hôn, sao có thể được, mới chỉ có nửa tháng trời ngắn ngủi. "Đúng, em kết hôn, thực sự đã kết hôn," cậu nắm chặt ngón tay, để cho hắn nhìn rõ chiếc nhẫn đeo trên ngón áp út của cậu, chiếc nhẫn ngoài ý nghĩa đính hôn cũng không có khả năng tượng trưng cho thứ khác. Jung Hoseok  khiếp sợ nhìn cậu, hắn không thể nghĩ rằng cậu đã kết hôn, đã trở thành vợ một người đàn ông khác. "Hoseok , chúng ta thực sự không có khả năng," Lúc Hoseok  đang thất thần, cậu kéo tay mình khỏi tay hắn, sau đó chạy về phía trước, không biết đây là cảm giác gì, cậu chỉ thấy cả người rất khó chịu, rất khó chịu, khó chịu, dường như có một thứ gì đó trong cơ thể cậu bị kéo ra, rõ ràng yêu nhau, vì sao lại không thể ở cùng với nhau, hắn không thể mà cậu cũng không thể. " Hoseok ..." .
Một lúc sau, Jung Hoseok  mới tỉnh táo lại, hắn không tin, cho dù cậu đã kết hôn, hắn cũng sẽ không buông tay, tuyệt đối không buông tay. Hắn đuổi theo cậu, vất vả lắm mới nhìn thấy hình bóng cậu, hắn sẽ không để cho cậu rời đi nữa, cũng sẽ không khiến chính mình tìm không thấy bóng dáng cậu nếu như thế hắn sẽ phát điên, nhất định sẽ phát điên. YoonGi chạy nhanh về phía trước, đột nhiên một chiếc xe dừng trước mặt cậu, cửa xe mở ra, lộ ra gương mặt người đàn ông lạnh như băng. 
"Lên xe." giọng nói lạnh như băng vang lên khiến không khí lạnh đi vài phần, YoonGi nhìn thấy Hoseok  giữ dòng người, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu, ngồi xuống đóng cửa xe, khi cửa xe đóng lại là lúc, hắn cùng với cậu đã thuộc về hai thế giới, dù cho dùng cách nào cũng không thể xóa đi được khoảng cách đó, rất xa... Chiếc xe di chuyển, mọi người chớp qua, từ cửa kính xe cậu nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Hoseok , cậu cúi đầu một lần nữa, cảm giác trên bàn tay có một giọt nước rơi xuống lạnh lẽo. 
Jung Hoseok  dừng bước, nhìn chằm chằm chiếc xe đã rời đi, hai tay hắn nắm chặt, chiếc xe rất quen thuộc, hắn đã từng gặp ở nơi nào. " YoonGi.." Hắn nhẹ nhàng gọi tên cậu, toàn thân dường như đang run lên. 
Jeon Jungkook dừng xe lại, tay nắm chặt tay lái, "Xuống xe." mặt hắn không chút thay đổi nói. YoonGi khẽ nắm tay, xuống khỏi xe, cậu còn chưa kịp hỏi gì, chiếc xe này đã giống như tên phi ra ngoài, chỉ có một mình cậu ở nơi này, bao quanh dường như không có bất kì ai.
 Môi cậu khẽ run run, cảm giác bản thân mình thật thê thảm. Cậu đi thẳng về phía trước, dùng đến đôi chân của mình, có vẻ như ngoài bước đi, cậu không có thể làm gì hơn, cậu không trách Jeon JungKook giữ cậu lại, dù sao giữ bọn họ không có tình yêu, họ chỉ sống chung với nhau, khoảng cách và tôn trọng, có chăng cũng chỉ là một tờ hôn thú.
 Chương 14
Kỳ thực một mình đi tản bộ, cũng tốt lắm, thực sự là rất tốt, cậu ngẩng đầu, khóe môi hiện sự khổ sở, cậu lại bị tổn thương. 
Jeon JungKook  đi nhanh tới phòng làm việc, sắc mặt nghiêm trọng, bộ dạng lạnh như băng, khiến cho mọi người sợ hãi.
Phịch ! Hắn đóng cửa văn phòng thật mạnh, ánh mắt màu trà lạnh đi rất nhiều, khóe môi hắn cong lên từ từ một nụ cười lạnh đến tâm can, làm người khác không rét mà run. 
"JungKook, anh không cần thể hiện bộ mặt đáng sợ như vậy? Anh đừng cười sẽ tốt hơn." TaeHyung đẩy cửa đi vào nhìn thấy nụ cười lạnh lẽo trên mặt hắn, nhất thời nổi da gà. Jeon jungkook không thèm quan tâm tới hắn, trực tiếp mở văn kiện ra làm việc, TaeHyung sờ mũi mình, người này vẫn như vậy chẳng thay đổi chút nào. Đã là người đàn ông kết hôn, hình như, việc kêt hôn chẳng có tác dụng gì cả. "Làm sao vậy, ngày hôm nay tâm tình không tốt, nhìn dáng vẻ của anh cảm giác như chưa thỏa mãn được dục vọng vậy?" TaeHyung đánh giá hắn từ đầu tới chân, xác định xem hắn có phải vì nén nhịn dục vọng mà hỏng người hay không.
 Đột nhiên một tập văn kiện bị hất văng xuống, TaeHyung  vội vàng tiến lên, cẩn thận ôm tập văn kiện vào ngực," Jungkook, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, sao anh có thể ném như thế?" TaeHyung đau lòng nhìn tập tư liệu trong lòng, xem ra, là tự hắn chuốc lấy bực mình rồi. TaeHyung cẩn thận bước ra xa, đây là những hợp đồng trên trăm vạn, vậy mà hắn lại ném ngay trước mặt mình, chỉ sợ tâm tình hắn càng thêm không tốt, lại ném tiếp cái gì nữa, nhỡ cái thứ gì đó lại bay thẳng vào gương mặt tuấn tú của mình, như vậy hắn sẽ gặp xui xẻo lớn. 
Một lúc sau, TaeHyung mới bước lại gần bàn làm việc, đặt tập tài liệu trên mặt bàn, đẩy về phía trước mặt JungKook một chút. JungKook vẫn lạnh như vậy, cầm một thứ gì đó hướng thẳng về phía TaeHyung, hắn vội vàng bắt lấy, thật đúng là hiểu rõ JungKook, trước kia TaeHyung cũng học qua trường để thành thủ môn, nếu không, ở bên cạnh JungKook vài năm cũng sẽ biến thành kẻ ngốc. 
"Mau đi làm thứ này." Giọng nói truyền tới tai TaeHyung, bây giờ hắn mới nhìn tờ giấy mình đang cầm trong tay, trên mặt giấy là một chiếc vòng cổ được thiết kế rất đẹp, mỗi một chi tiết nhỏ đều hoàn hảo vô cùng, từ hình dáng tới màu sắc. Đều tinh xảo, đẹp đẽ chỉ hợp với một người. Xán Liệt có chút khó chịu, "Mỗi năm đều như vầy, tôi thực sự không hiểu anh đang nghĩ gì, rõ ràng yêu tới như vậy, còn đem cô ấy tặng cho người khác, đúng là tự làm tự chịu." Thế Huân. tựa người vào ghế da, ngón tay vô ý quay chiếc bút bạch kim, hắn chỉ muốn cô ấy hạnh phúc, hắn yêu cô, nhưng cô lại không yêu hắn, trong hai lựa chọn, hắn tình nguyện để cô hạnh phúc.
 "Jungkook, tối nay, tôi về với anh được không?" TaeHyung đột nhiên ghé lại gần vào JungKook, đôi mắt híp lại thành một đường dài nhỏ, có một chút tà mị. 
"Lý do?" TaeHyung để cây viết xuống, mặt không thay đổi nhìn TaeHyung, khóe môi khẽ cong lên lạnh lùng, TaeHyung khẽ đưa mắt, chỉ biết nụ cười này thực sự là giết người, thực là ác mộng.
 "Hưm, tôi nghĩ đến đồ ăn vợ anh nấu lần trước, mới chỉ ăn được một chút, vừa vặn hôm nay tôi rảnh, chúng ta cùng đi chứ?" Nói tới đây, TaeHyung cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi, bọn họ đều là người đàn ông bận rộn toàn ăn uống ở ngoài, thực sự là rất ít khi được ăn một bữa cơm gia đình, hơn nữa cha mẹ hắn còn không biết đang đi du lịch ở nơi nào, chỉ có mỗi mình hắn, mỗi ngày đều ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, nghĩ tới đây, hắn thực muốn khóc vì tình cảnh của mình.

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết