BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - người chồng máu lạnh P14

Gửi bài mới  Trả lời chủ đề này

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 89
Nam Joon đóng cửa lại, YoonGI cũng mở mắt ra, hàng lông mi khẽ rung, từng giọt nước mắt lăn dài, thật nhiều, thật nhiều.
Nam Joon mở cửa phòng làm việc, mặt nhăn lại, "Tôi nói, Jungkook, anh muốn hút thuốc cũng đừng hút thuốc trong phòng làm việc của tôi?" Anh đưa tay không ngần ngại phẩy phẩy trước mũi, cố gắng tìm kiếm không khí trong lành, người này đã hút bao nhiêu rồi, anh vội vàng bỏ tài liệu trong tay xuống, mở hết cửa sổ ra, làm cho mùi thuốc mau chóng tan đi.
 " Jungkook, nếu cậu còn cứ thế này, tôi rất khó giữ mạng sống cậu tới tám mươi tuổi đó." Anh đã cảnh cáo tên này bao nhiêu lần, còn hút nhiều như vậy, nhất định sẽ xảy ra chuyện. Jeon JungKook dập tắt điếu thuốc, ném vào gạt tàn thuốc bên cạnh, sau đó đi ra ngoài.
 "Này, JungKook..." Nam Joon không hài lòng, lời dụng phòng làm việc của anh cũng không thèm nói tiếng cảm ơn, cứ bỏ đi như vậy, anh còn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi mà? "Khi nào cậu ấy có thể ra viện?" Jeon JungKook đột nhiên dừng lại ở cửa, quay đầu hỏi Nam Joon. 
"Không còn gì nghiêm trọng, lúc nào ra cũng được." Nam Joon nhíu mày nói, "Đúng rồi, JungKook, rốt cuộc cậu ấy là người giúp việc hay là vợ của cậuu?" anh không nhịn được hỏi, bởi vì hai người thực sự rất lạ, Jeon JungKook không thể đối xử như thế với người giúp việc, nhiều nhất anh ta cũng chỉ có thể ném ra một khoản tiền, ngay cả nơi này cũng sẽ không có cơ hội đi vào. 
" Jeon Jungkook có hay nói đùa không?" Mặt JungKook không chút thay đổi nhìn Nam Joon. 
"A, sẽ không," _JungKook thành thật trả lời, con người này nếu hay nói đùa, thực sự là chuyện lạ, mẹ anh ta từ đầu tới cuối không hề cho anh ta chút tế bào lãng mạn nào, không chỉ nói đùa, ngay cả cười cũng khiến người khác cảm thấy dư thừa. " JungKook, nếu anh thực sự kết hôn, vì sao chúng tôi đều không biết?" Nam Joon nhìn anh, cho dù anh ta không để truyền thông biết, nhưng bạn bè thân thiết cũng đâu có nhiều, bọn họ đều là bạn tốt, nếu không, anh ta có cần phải xin lỗi bọn họ không, tốt xấu gì, họ cũng đã chơi với nhau từ nhỏ, thực không nể tình. 
Jeon JungKook mở cửa, đi ra ngoài, môi khẽ động, " Rất nhanh sẽ ly hôn, không cần phải... Cho các cậu biết." anh để lại một câu nói ý vị xâu xa, khiến Nam Joon lập tức sững sờ, không biết anh đang làm cái quỷ gì. Ly hôn, như vậy kết hôn để làm gì, lãng phí thời gian tình cảm, lại còn cần một tờ giất để viết đơn ly hôn, hắn đâu phải ăn no mà rửng mỡ, quả nhiên là quái thai. Trong phòng bệnh, YoonGi cảm nhận một ánh mắt mãnh liệt trên người mình, ánh mắt như vậy cậu đã trải qua không ít, có thể biết được là của ai. Chồng cậu, Jeon JungKook. Cậu xoay người một chút, cố ý dùng lưng đối diện với anh, anh không cần nghĩ tới cậu, hiện tại cậu cũng không muốn gặp anh.
Chương 90
Nếu hai người họ đã chán ghét nhau như thế, tốt nhất, bọn họ hãy trở thành những người lạ với nhau thì hơn, dù sao cuộc sống hôn nhân này, cũng chỉ có hai người họ biết. 
Một hơi thở thoang thoảng phả vào cổ cậu, cậu khẽ rụt người lại, đây là hơi thở của người đàn ông đó, cậu nhớ rất kỹ, cũng không có cách nào quên được, thân thể cậu khẽ lui lại, trên đầu lại truyền tới một trận đau đớn. Cậu vội đưa tay lên đầu, lại bị một bàn tay khác giữ lại thật chặt, "Không được chạm vào, cậu muốn bị đau chết sao?" Âm điệu mang rõ sự cảnh cáo, rõ ràng âm thanh vẫn lạnh lẽo như vậy lại khiến hốc mắt YoonGi đỏ lên, người ta thường nói, khoảng thời gian con người bị bệnh là yếu đuối nhất, cậu tưởng rằng mình rất kiên cường, cho tới bây giờ, cậu mới hiểu được, YoonGI cậu cũng chỉ là một chàng trai bình thường, cậu cũng sẽ đau, cũng sẽ khổ sở, cũng sẽ khó có thể yêu.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Cậu cảm giác trên mặt có một sự ấm áp, là tay của anh ấy, cậu biết, anh có một khuôn mặt lạnh như băng, cò một trái tim cũng cứng như băng, nhưng lại có một đôi tay cực kì ấm áp, thật mâu thuẫn, rõ ràng là một người đàn ông lạnh lùng, sao bàn tay lại có thể ấm áp như thế, thậm chí hơi ấm khiến người khác an tâm.
 "Được rồi, YoonGi , chúng ta đình chiến đi." Cậu nghe tiếng anh thở dài, có thêm cả sự bất đắc dĩ, tay anh đặt trên đầu cậu, lông mi cậu đã sớm bị nước mắt thấm đẫm, lăn dài trên đôi má. Bây giờ cậu thực sự muốn khóc, cậu quay mặt vào trong, không muốn anh nhìn thấy nước mắt của cậu. Rất nhanh, có một ngón tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên má cậu. Ngô Thế Huân đưa tay đặt lên môi, nếm hương vị nước mắt của cậu. Đột nhiên anh cúi người, ôm thân thể nhỏ xinh này vào trong lòng mình, hơi thở của anh có mùi thuốc lá, YoonGI biết, anh chỉ hút một chút cũng sẽ có mùi hương này, bởi vì anh vốn là người sạch sẽ. 
"Được rồi, đừng giận nữa." Jeon JungKook đưa tay vỗ nhẹ nhẹ vào mặt cậu, coi cậu như một đứa trẻ vậy, đây là lần đầu tiên anh dỗ dành người khác, cũng là lần đầu tiên chịu thua trước một người. YoonGi nắm chặt áo anh, hàng lông mi rung động, từng giọt nước mắt lăn dài, rơi trên áo anh. Trên đường đi, Jeon JungKook đều ôm chặt YoonGi trong lòng, thân thể cậu vốn nhẹ, cho nên ngay cả chút sức nặng anh cũng không cảm thấy, anh cúi đầu, nhìn hai tay cậu đang nắm chặt áo anh, hé ra gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cái gì cũng đều thật nhỏ, một người thật biết điều mà từ trước tới giờ anh chưa bao giờ gặp được.
 Một người xa lạ, lại khiến cho anh có cảm giác không nói lên lời. Cậu đẹp, lại rất đáng yêu, như là một bông hoa dại bên đường, dễ dàng thấy được, lại đặc biệt trong sáng. Ánh mắt anh chợt sáng, khóe môi khẽ cong lên, tạm thời cứ như vậy đi, những thứ khác sau này hãy nói, bọn họ đều mệt mỏi rồi, chính anh cũng không muốn suy nghĩ những thứ khác nữa, cứ như vậy đi. Anh ôm cậu cẩn thận đặt vào trong xe, sau đó mới ngồi ở vị trí lái, tiếng di động vang lên, anh cầm lấy điện thoại, vừa nhìn tới tên người gọi trên màn hình, mặt anh tối sầm lại. 
Ấn nút nghe, một tay lái xe, một tay cầm điện thoại nghe giọng nói quen thuộc truyền tới, tiếng khóc lóc kể lể như không bao giờ ngừng. " JungKook, anh ấy lại đang đợi cậu ta, anh ấy luôn đi tìm cậu ta, mỗi khi trời tối đều gọi tên cậu ta, anh nhất định phải giúp em, đừng để anh ấy tìm được cậu ta, nhất định không được, JungKook, anh có thể khiến cậu ta biến mất mãi mãi được không? Đừng để cậu ta quấn quýt lấy..." Từng câu lại từng câu, không dứt. Cuối cùng Ngô Thế Huân buông điện thoại trong tay xuống, gương mặt trầm mặc có chút phức tạp nhìn người con trai đằng sau ngủ lại có chút bất an. Tắt máy di động, đây là lần đầu tiên anh không muốn nghe người nào đó khóc lóc, kể lể, không biết cô ấy mệt mỏi hay chính bản thân anh mệt mỏi, đặt di động xuống, ngón tay nhẹ nhàng vỗ về gương mặt non mềm của cậu.
Chương 91
Tay anh khẽ dùng lực, khiến YoonGi không thoải mái nhăn mặt, anh đưa ngón tay đặt trên mi tâm của cậu, YoonGI, cậu không phải là YoonGi , đầu ngón tay anh thật ấm, nhưng giọng nói lại lạnh lẽo vô tình.
 Xe tiếp túc chạy, bên trong xe truyền ra tiếng nhạc nho nhỏ, ánh mắt anh vẫn lãnh đạm như vậy, còn chàng trai ngồi bên cạnh anh khẽ xoay người, trên mặt nộ nụ cười vô cùng đáng yêu. Biệt thự nhà họ Jeon, vẫn chỉ là thế giới của hai người, ngoài trừ đúng giờ có người giúp việc tới quét dọn còn lại tất cả đều rất im lặng, vắng vẻ, JungKook thích cuộc sống như thế, đối với anh mà nói, nơi này cũng chỉ là nơi để nghỉ ngơi. " YoonGi, ngồi dậy uống canh," Anh thực sự ngốc rồi, đem chiếc thìa trong tay đặt lên môi YoonGi, anh đã gọi lâu như vậy rồi, cậu trai này còn không thèm để cho anh ít mặt mũi, cũng không thèm thưa một tiếng.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
" Lộc Hàm, nếu em không ăn, tôi sẽ vứt hết đi." lông mày anh nhíu chặt lại, trên gương mặt có một tầng băng lạnh, nếu không phải cậu là bệnh nhân, anh nhất định sẽ trực tiếp ném cậu ra bên ngoài. "Không cần... Tôi ăn..." YoonGi khẽ mở hai mắt, cậu mệt chết đi, anh ta thật chẳng có chút kiên nhẫn. Bây giờ cậu là bệnh nhân a, sao anh ta có thể thô lỗ với bệnh nhân như vậy được. 
Jeon JungKook trừng mắt nhìn cậu, sau đó mới cầm thìa lên đút canh cho cậu, nhưng cậu vừa mới ăn được một thìa, đã lắc đầu. "Thật khó uống..." Khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu nhăn lại, nói thật, từ trước tới giờ cậu chưa từng uống thứ canh nào khó uống như thứ canh này. Cậu không để ý khuôn mặt Jeon JungKook  nháy mắt đen sì, anh đặt chiếc thìa vào bát canh, không uống, được, quên đi, cho cậu đói chết. Anh cảm nhận thấy có một bàn tay nhỏ lạnh cầm lấy tay anh,"Tuy hơi khó uống một chút, nhưng vẫn còn uống được." cậu khẽ cười, cả gương mặt sáng bừng, thực sự động lòng người, nụ cười trong sáng, khiến cho người khác cảm thấy thoải mái. 
Sự tức giận của JungKook đã vơi đi một nửa, "Uống đi." Anh cầm chiếc thía lên lần nữa, từng thìa từng thìa đút cho YoonGi, mà cậu mỗi khi nuốt vào một thìa canh, hàng lông mày cậu càng nhíu chặt hơn, nhưng cậu vẫn cố gắng uống hết bát canh hắn đút. Uống xong bát canh, cậu nhắm mắt lại, dường như bát canh kia, đã muốn lấy đi nữa cái mạng của cậu. Jeon JungKook đặt chiếc bát trong tay xuống, vừa định rời khỏi phòng, bàn tay nhỏ bé lại cầm lấy tay anh. Ngón tay cậu nhỏ nhắn xoa nhẹ vết thương trên ngón tay anh, cậu đoán không sai, những vết thương này khi ở bệnh viện về đều không có, mà bát canh lại khó uống như vậy, nhất định là anh đã nấu cho cậu, thật khó tưởng tượng, một người đàn ông cao cao tại thượng, làm sao có thể mặc chiếc tạp dề, nấu một bát canh khó uống. Tuy khó uống, nhưng lại rất quý giá với cậu, cho tới bây giờ, không có ai đối tốt với cậu như vậy, không ai cả. 
"Anh có đau không?" giọng nói của cậu có chút khàn khàn, dù sao cậu mới từ ra viện, vẫn chưa thể hồi phục hoàn toàn. Jeon JungKook nhìn chằm chằm ngón tay cậu đặt trên vết thương của ngón tay anh, vừa rồi anh không cẩn thận cắt phải tay, đâu, không có cảm giác, anh không có thời gian để nghĩ tới đau hay không, vậy mà thân thể khẽ run lên. Anh cầm chiếc bát đứng dậy. "Em nghỉ ngơi đi, tôi đi ra ngoài," dường như anh đang cố né tránh , đi ra ngoài, đóng cửa lại trong nháy mắt, trong cái nháy mắt đó cả hai người đều có chung một cảm nhận cô đơn và kiềm nén.
 Jeon JungKook dựa vào cửa, mở đôi mắt đã nhắm thật lâu, ngón tay anh phủ trên vết thương, thực sự là rất đau, rất nóng, từ trước tới giờ chưa có ai từng hỏi anh một câu như vậy, anh có đau không?
Chương 92
Khóe môi anh khẽ cong lên, cảm giác này thực sự là ngoài ý muốn, đau khiến cho người ta yếu ớt, mà Jeon JungKook anh không cần đến nó, anh đi về phía phòng bếp, nơi đó còn một bát canh của anh. Đi vào trong phòng bếp, anh cầm một bát canh khác, đưa lên miệng, vừa uống được một ngụm, sắc mặt trong nháy mắt đen thui. " YoonGi" anh cắm răng nói, " Cậu có phải là đồ đần hay không, canh như vậy cũng có thể uống được sao, sao cậu không nói gì chứ?" 
Chẳng trách khi cậu uống xong, sắc mặt còn kém hơn lúc trước. Bát canh này từ đầu tới cuối là muốn lấy mạng người đó. Anh đưa tay đổ hết bát canh vào bồn rửa, không biết uống vào có bị trúng độc không. "Cái đồ ngốc kia." anh thấp giọng nguyền rủa một tiếng, ngón tay không tự chủ được vỗ nhẹ vào vết thương ở ngón giữa, dường như trên vết thương vẫn lưu lại cảm giác của cậu, rất kì lạ, cũng rất đặc biệt. 
Từng giây từng phút trôi qua, YoonGi đấu tranh ngồi dậy, tay cố đặt ở sau đầu, thuốc tê đã hết cho nên hiện tại đầu cậu rất đau, nhưng cậu vẫn cố gắng chịu đựng, nhìn sắc trời bên ngoài, ngoài trời đã tối rồi, cậu kéo chiếc chăn trên người ra, bụng của cậu đói rồi, bát canh kia, cậu nhẹ nhàng cười, không đủ uống. Hai chân cậu đặt nhẹ trên mặt đất, có chút run rẩy, một lúc sau mới có thể đứng thẳng, cậu có cảm giác từ trong phòng đi ra ngoài là quãng đường rất xa. 
Cậu dừng lại trước cửa phòng JungKook, ngơ ngác nhìn, cậu không biết khi nào ai sẽ đi ra ngoài, cũng không biết, khi nhìn thấy cậu sẽ có phản ứng gì. Rõ ràng, cậu giận anh, nhưng vừa rồi, anh vì cậu nấu ra một bát canh khó uống thì sự tức giận đã không còn, bây giờ một chút tức gận cũng không có. Cậu đi xuống cầu thang, trước mắt cảm giác mông lung, cậu khẽ xoa xoa mắt, mới thấy mọi thứ rõ ràng hơn một chút.
 Trong phòng bếp, cậu mở tủ lạnh ra, cảm giác thật mát khiến thân thể khẽ lảo đảo một chút, cậu nhắm chặt hai mắt, hít một hơi thật sâu, sau đó mới lấy đồ trong tủ lạnh ra. Cậu không thể làm nhanh được, bỏi vì tay cậu không có nhiều sức, chậm chạm thái đồ ăn, thỉnh thoảng từ phòng bếp truyền ra tiếng cắt thái đồ ăn, cậu làm cho mình một bát mì đơn giản, cậu ngửi mùi hương, gần như một ngày chưa ăn gì, thật thơn, thật thanh đạm, mấy lát cải thìa đung đưa trước mắt, chạm phải vài giọt mỡ cay đỏ đỏ, nhìn qua thực sự rất hấp dẫn, khiến người khác muốn ăn ngay lập tức, nhất là với cô một người đang rất đói bụng. Cậu bưng bát mì ra ngoài, chuẩn bị ăn thì thấy Jeon JungKook bước nhanh tới, đứng trước mặt cậu, hung hăng nhìn bát canh trước mặt cậu. Anh thoải mái ngồi đối diện cậu, nhìn chằm chằm vào cậu. Hận không thể trực tiếp ăn cậu.YoonGi khẽ chớp mắt, không nhìn rõ gương mặt anh, sau đó cầm đũa chuẩn bị ăn bát mì trước mặt. 
" YoonGi." Jeon JungKook cắn răng nói, anh nhìn bát mì trước mặt cậu, thực sự có một loại xúc động muốn ném cậu ra ngoài, anh đường đường là tổng tài của tập đoàn JJK, được người người ca tụng lại phải xuống bếp nấu canh cho cậu ăn, còn bị thương nữa, cậu thì tốt rồi, nấu cho mình một bát mì lớn như vậy, cậu cho anh là cái gì, anh là máy móc sao, sẽ không đói sao

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Gửi bài mới  Trả lời chủ đề này

Permissions in this forum:
Bạn được quyền trả lời bài viết