BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - Người chồng máu lạnh P12

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 68
Không biết qua bao lâu, khi hắn ngửi thấy mùi thức ăn, mới mở mắt ra, một vài món ăn, màu sắc thoạt nhìn rất vừa mắt, hắn biết mùi vị cũng rất tuyệt. 
Hắn cầm đôi đũa, hiện tại đã có chút quen tay, dù sao cũng là người Trung Quốc nên học cách sử dụng đũa, hắn gắp một miếng cho vào miệng, ở môi có vị cá, thật ngon, có lẽ những món này không có gì mới, nhưng lại vẫn ngon miệng. YoonGi xới hai bát cơm, một bát cho hắn, một bát cho cậu, cậu buồn bực ăn bát cơm của mình, không có thoải mái như hắn, đột nhiên, một đôi đũa xuất hiện trước mặt cậu, sau đó một miếng thịt đặt trong bát cậu. 
Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trang của người đàn ông, "Ăn cơm," hắn nói một tiếng, sau đó mới gắp đồ ăn lên bát mình, ngoài áy náy, hắn cũng bắt đầu nhớ rằng hắn có một người vợ, chẳng trách cậu ít thịt như vậy, ngay cả ngực cũng không có, chỉ ăn có như vậy, cậu có thể béo sao? "Cám ơn." YoonGi nhợt nhạt cười, một nụ cười đơn thuần, lại khiến Jeon JungKook hừ lạnh một tiếng, hắn lại cầm đũa gặp một núi đồ ăn đặt vào bát cậu, sau đó cảnh cáo nhìn cậu, dường như đang nói..., nếu cậu ăn không hết, Jeon tiên sinh tuyệt đối không để cậu yên.
 "Nhiều lắm." YoonGi khẽ nhíu mày, ngày thường cậu ăn rất ít, nhiều như vậy, cậu ăn sao được. Cậu trộm nhìn JungKook, hắn chỉ lạnh lùng liếc nhìn cậu một cái, trong mắt không có sự thảo hiệp, làm cậu hoàn toàn hiểu rõ. Cậu không cự tuyệt nổi, chỉ có thể ăn hết, cố gắng ăn hết. Nhìn thấy cậu ăn từng miếng thức ăn trong bát, Jeon JungKook  cảm thấy chính mình hôm nay đặc biệt ăn rất ngon, có thể vì cậu gái này nên hắn ăn ngon hơn mọi ngày, hắn thường ăn những bữa tiếc lớn ở khách sạn, bây giờ lại bị những món ăn đơn giản này mê hoặc, người này hẳn là có cảm giác rất hạnh phúc mới đúng, Jeon JungKook hắn sẽ rất ít khi vì con gái mà mua thức ăn, dù phần lớn là hắn ăn. " YoonGi." Joen JungKook buông đôi đũa trong tay xuống, nhìn cậu. YoonGi ngẩng đầu lên, khó hiểu nhìn lại, hắn sao thế. " YoonGi, công việc kia bỏ đi, nếu em muốn đi làm, tôi giúp em tìm một công việc, tập đoàn JJK cũng được."
 Ngón tay Jeon JungKook nhẹ nhàng vỗ về chiếc nhẫn đeo trên ngón tay giữa, trong mắt có sự kiên trì không được phép thỏa hiệp. Môi YoonGi  khẽ mấp máy, cậu cúi đầu, nuốt xuống sự chua sót.
 "Em biết rồi." Cậu thì thào nói, thanh âm nhẹ nhàng, cậu khẽ thở dài. Cậu biết, cho dù là không muốn, cậu không thể cự tuyệt người đàn ông này. Cậu ăn bát cơm vô vị này, mà hắn giữa không khí như vậy, dường như lạnh lùng hơn, sự thoải mái vừa rồi, sự tiếp cận, giống như bọt biển, chỉ cần khẽ đụng sẽ vỡ tan. Câu Jeon tiên sinh, bà Joen cũng trong khoảnh khắc đó cũng tan biến. Jeon JungKook khẽ nhíu mày, không thích cậu trầm mặc như vậy, cuối cùng hắn chỉ có thể đẩy chiếc ghế ra, đi nhanh về phía cầu thang lên tầng. Hắn không biết, khi hắn xoay người trong nháy mắt đó, hắn không có nhìn thấy ánh mắt YoonGi hồng lên, cậu cố gắng chớp hai mắt, ăn một miếng cơm, cố gắng nhai nuốt, đem chính nước mắt của mình bức trở lại. T
Cậu cố gắng ăn hết bát cơm vào dạ dày, phát hiện mình đã ăn quá no, bụng có chút khó chịu, cậu đưa tay lên xoa bụng, ánh mắt nhìn về phía cánh cửa đóng chặt. Cậu tự giễu cười, xoay người, vẻ mặt u sầu, bưng bắt đĩa trên bàn, cậu cảm thấy mình rất mệt mỏi, mệt mỏi thực sự. Mệt đến không còn chút hơi sức.
Chương 69
Cậu đi lên tầng, đi tới gian phòng của mình, gian phòng kia, hắn vẫn ở trong đó. Đóng cửa lại, cậu nằm lỳ trên giường, không biết vì cái gì, cậu có cảm giác đau xót. Bên ngoài truyền tới tiếng nước, cậu mở mắt ra, đứng lên, đi tới bên cửa sổ, nhìn thấy người đàn ông kia bơi trong nước, hắn hình như rất thích bơi lội, mỗi ngày cậu đều có thể nhìn thấy, cậu ngồi bên cửa sổ, cứ như vậy nhìn, nơi này ngoài trừ hắn ra chỉ có mình cậu. Cậu cô đơn, mà cô cũng không biết, hắn cũng cô đơn sao? Không biết câu nói kia của hắn có tính hay không, nhưng nơi này quả nhiên không xuất hiện một cô gái nào nữa. Cậu cứ như vậy nhìn hắn không chớp mắt, bởi vì ở đây không còn ai ngoài hắn, cậu cũng chỉ có thể nhìn hắn hoặc nhìn chính mình, nơi này yên tĩnh khiến cho người khác ngạt thở, cậu cũng chỉ nhìn hắn để tìm ra hơi thở. Có lẽ trái tim cậu đã bắt đầu nghẹn thở. Đôi mắt cậu tình cờ nhìn thấy Jeon JungKook nổi lên mặt nước, cậu thấy được dưới ánh đèn, nước trước ngực hắn rơi xuống hồ, làn da màu đồng trở nên rõ ràng sáng bóng, rất gợi cảm, cậu nhẹ nhàng thở dài, sau đó quay lưng, ngón tay đưa nhẹ, bức màn buông xuống. Cái gọi là phi lễ chớ nhìn, hay tại bức màn dày khiến cho cả phòng tối lại, cũng yên tĩnh đi nhiều, giống như chỗ ở trước của cậu, chỉ có thể im lặng sống. 
Cậu nằm trên giường, cũng ngẫu nhiên nghĩ tới Jung Hoseok , vẻ mặt vẫn có sự yêu thương, nhưng chỉ có yêu, đủ sao? Cậu ngủ mơ màng, cũng nằm mộng, mơ thấy những ngày tháng họ đã ở bên nhau, nhưng đưa tay ra muốn chạm vào, cái gì cũng không có. Ánh nắng sớm chiếu thẳng vào phòng, rọi lên người cậu, cậu đưa tay che lấy đôi mắt, không biết có phải đêm qua ngủ quá muộn, cậu không có cách nào tỉnh dậy, cậu muốn xoay người tiếp tục ngủ, lại bị một trận âm thanh tiếng đập cửa hù dọa. Cậu vội vàng ngồi dậy, xoa hai mắt mình, sau đó xuống giường đi mở cửa. Cửa mở, trước đôi mắt nhập nhèm buồn ngủ của cậu, người đàn ông kia đã mặc quần áo chỉnh tề, hắn có chút khó chịu nhìn chằm chằm áo ngủ trên người YoonGi, cũng không biết đã bao nhiêu năm, màu sắc đã phai nhạt, tóc của cậu vì ngủ nên có chút rối, ánh mắt mông lung, thỉnh thoảng còn đưa tay dụi mắt, cái miệng nhỏ khẽ mở, còn ngáp một cái, hắn nhìn cậu, khóe môi khẽ cong, hình như hắn đã dậy sớm, bởi vì hắn có thói quen làm việc sớm.
 Cho nên, buổi sáng hắn dậy rất sớm, bây giờ thêm cả thói quen mỗi ngày sẽ ăn bữa sáng cậu làm, nghĩ tới hôm nay sẽ không được ăn, hắn có chút không thoải mái, có lẽ vì ba bữa được ăn đầy đủ, gần đây dạ dày hắn rất thoải mái, so với trước có tinh thần để làm việc hơn nhiều. Jeon JungKook buông tay xuống, hắn lắc lắc đầu, tự nhiên đem tay đặt lên mái tóc rối của cậu, tuy rằng rất tối, nhưng rất mềm mại, mùi hương của dầu gội, không giống mùi nước hoa của người khác, rất dễ chịu, không gắt mũi.
. Chương 70
Hắn nhẹ nhàng xoa tóc YoonGi, động tác mang theo một chút bất lực, dường như không biết làm gì với cậu, động tác đơn giản như vậy, lại khiến hai người lặng đi, bọn họ giống như hai người xa lạ ở chung dưới một mái hiên, khi nào lại biến thành thân mật thế này. Jeon JungKook thu hồi tay mình, để ở phía sau lưng, ngón tay hắn mất tự nhiên nắm chặt, ánh mắt hắn tối lại, nhiều năm như vậy, Jeon JungKook hắn lần đầu tiên có cảm giác kì quái. "Bà Jeon, em là heo sao? Ngủ nhiều như vậy, em muốn để chồng em đói chết đúng không, sau đó sẽ mang hết giả sản của chồng em đi tìm người đàn ông mới?" Hắn xoay người, đưa tay đút vào túi quần, lời nói trêu đùa cậu . YoonGi  sửng sốt một hồi lầu mới lấy lại tinh thần, tay cậu đặt trên đầu mình, trên tóc vẫn lưu lại hơi ấm của hắn, xung quanh là mùi hương của hắn, mùi hương đơn giản, cậu vẫn cho rằng đàn ông dùng nước hoa sẽ rất kì quái, vì sao khi ngửi thấy trên người của hắn, cảm thấy rất tự nhiên, rất cao quý.
 " Jeon tiên sinh, hiện tại mới năm giờ, ngày hôm qua, mười một giờ đêm anh mới ăn cơm." YoonGi đóng cửa lại, cậu như vậy cũng không thể đi ra ngoài, mặc dù nói không còn ai khác, nhưng bộ dạng hiện tại của cậu, cảm giác muốn xin lỗi chính mình, cũng xin lỗi hắn. Cậu đóng cửa lại, tựa lưng trên cánh cửa, sau lưng cảm giác lạnh, không hiểu sao cậu cảm thấy rất lạnh, một chữ chồng kia của hắn, như một tảng đá lớn, ném thẳng vào tim cậu, trái tim cậu như bị bật ra. 
Nhẹ nhàng thở dài, cậu bắt đầu thay quần áo, chịu phận bất hạnh đi làm đầu bếp của Jeon  tiên sinh kia, người hắn cưới về là một người vợ vô dụng, lại là một đầu bếp hữu dụng. Đợi khi cậu chuẩn bị xong xuôi, cậu mới đi xuống tầng, Jeon tiên sinh của cậu , lúc này đang ngồi đọc báo, hắn chỉ tùy ý lật qua tờ báo, lông mày ngẫu nhiên nhíu chặt lại, lông mày hắn so với Jung Hoseok  còn dày hơn, không biết có phải cậu miêu tả đúng hay không, cậu phát hiện, người cậu muốn quên, như thế nào lại luôn vô tình xuất hiện trong đầu cậu. "Hôm nay anh muốn ăn cái gì?" Cậu dừng bước, hỏi hắn. Jeon JungKook vẫn ngồi yên trên ghế, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên. "Ăn gì cũng được." Mấy chữ ngắn ngủi, sau đó lại tập trung vào một đống giấy báo, hết trang này tới trang khác, ngoài ý muốn, cậu phát hiện hắn không hề nhìn tới phần giải trí, cho nên tờ báo trong tay hắn thực sự là lãng phí. Ăn gì cũng được, hắn không khó ăn, trong lòng YoonGi lại hiểu thêm về hắn, nhưng cậu đã đoán sai rồi, Jeon JungKook từ trước đến nay là một người đàn ông hay bắt bẻ cực kì. 
"Ồ." Cậu khẽ thốt lên, rồi đi vào trong bếp, thi thoảng có âm thanh cắt thái từ trong phòng bếp truyền ra, bên ngoài có tiếng lật tờ báo, động tác của hai người khiến cho buổi sáng trở nên đặc biệt hơn, cảm giác bình yên, hắn cũng chỉ ở cùng với người xa lạ. 
Jeon JungKook ăn xong đồ ăn, cầm cặp da lên chuẩn bị xuất phát, cũng không có cái gì cần dặn dò, cũng không có nói gì, đây chính là tính cách của hắn, cậu cũng không có tham vọng gì hơn với hắn.
------------------------------------------

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 71
YoonG ngẩng đầu nhìn ánh nắng bên ngoài nhảy nhót, nụ cười đang dần dần hiện lên, lại biến mất. Cậu hít một hơi thật sâu, đi về phía phòng mình, đi qua căn phòng hắn cấm cậu vào, tay của cậu bất giác đặt lên nắm cửa, cuối cùng, vẫn là buông tay, lòng hiếu kì của cậu lại tới, chỉ là cậu biết, có khi không biết so với biết còn tốt hơn.
 Cậu đi vào phòng mình lấy ra một cái bút và một tờ giấy, nơi này không có máy tính cho cậu dùng, cậu cũng không thể tùy tiện đi vào phòng làm việc của Jeon JungKook, cho nên chỉ có thể dùng bút viết đơn từ chức, sau đó sẽ mượn máy tính của MinAh đánh lại, vừa mới viết vài dòng, mắt của cậu đã hiện lên vẻ u sầu. Sau này, có khi nào cậu giống một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng sắt, cứ như vậy bị giam ở đây. Có khi như vậy lại tốt, nếu không, mỗi lần thấy hắn, cậu không biết mình có thể kiên định được bao lâu.
 Cậu cúi đầu, bắt đầu viết đơn từ chức, cậu thực sự không muốn mất công việc này, làm lâu như vậy, có khi đã trở thành một thói quen, một thói quen đáng sợ. Khi cậu tới tòa soạn, đã chín giờ, cậu đã làm việc ở đây một thời gian dài, ngày nào, cậu cũng tới sớm quét dọn vệ sinh, dọn dẹp những đồ bỏ đi, ngày hôm nay, cậu nhìn tờ đơn từ chức trong tay, bất đắc dĩ nở nụ cười, một nụ cười chua sót. Cậu đi vào, mọi người đã đến gần hết, rất nhanh nghe thấy những giọng nói to nhỏ. 
" YoonGi , đây là cái gì, tại sao cậu không dọn bàn cho tôi?" Một cô gái trang điểm xinh đẹp đưa ngón tay chỉ lên một con côn trùng trên bàn, trong mắt có sự ghét bỏ, thứ này sao có thể ở đây chứ, cô tức giận. " YoonGi , sao cậu chưa rửa chiếc cốc trên bàn cho tôi?" " YoonGi, hôm nay cậu chưa chuẩn bị đồ cho tôi, tôi làm việc thế nào đây?" " YoonGi ,..." YoonGi ngây người nhìn một lượt tất cả đồng nghiệp, cuối cùng cậu xoay người, việc này, sau này cậu không thể tiếp tục làm, muốn làm cũng là một người khác, có lẽ, sẽ có một người mới thay cậu. Từ âm thanh vang tới tai cậu, YoonGi, YoonGi , giật mình, dường như không phải là tên cậu , không ngờ tất cả đều trở nên mờ nhạt.
Chương 72
Ngón tay cậu lướt trên bàn phím, đánh đơn từ chức của chính mình, cậu chăm chú, nghiêm túc đánh, chỉ sợ sẽ đánh sai chữ. 
" YoonGi, cậu từ chức thật sao? Có phải vì Jung Hoseok  không, cậu từ chức như vậy, cuộc sống sau này cậu định thế nào?" MinAh đứng bên cạnh, khuyên YoonGi , cô đã nói lâu như vậy, YoonGi không nghe chút nào sao? Có phải những lời cô nói là đàn gãy tai trâu. 
"Ừm." YoonGi nhẹ nhàng gật đầu, đơn từ chức đã đánh rồi, có gì là giả sao? Nguyên nhân cậu từ chức không chỉ vì Jung Hoseok , còn vì một người khác, cậu nghĩ, hắn chắc không mong người khác biết được quan hệ của bọn họ, cho nên chuyện này, cậu không nói cho MinAh, nếu không cái miệng rộng của MinAh sẽ truyền tới đâu, không biết sẽ làm ảnh hưởng gì tới người đàn ông đó. 
" YoonGi , cậu đừng từ chức được không, tớ không muốn." Đường Tình không ngừng kéo nhẹ áo YoonGi, họ đã cùng nhau tốt nghiệp, cùng nhau làm việc ở đây, cho dù có cô đơn, thì vẫn có hai người, nghĩ tới sau này chỉ có một mình, MinAh cảm thấy rất buồn. "Tớ vẫn ở đây mà, tớ chỉ không đi làm nữa, cậu vẫn sẽ ở đây." cậu cười cười, ý cười ảm đạm, cậu có thể đi đâu, chẳng qua chỉ từ bỏ công việc, nơi đây lưu giữ rất nhiều kỉ niệm của cậu, niềm vui nỗi buồn, có hạnh phúc, có bất hạnh. MinAh không thể ngăn cản được, cuối cùng bất lực ngồi xuống chiếc ghế, cảm giác chán nản nhìn YoonGi. Cho đến khi YoonGi đánh xong đơn từ chức, cậu mới biết, tất cả đều đã kết thúc, cậu sẽ từ chức. 
Không ngờ, có một ngày cậu nhất định từ bỏ công việc này, cả quản lý và MinAh đều muốn giữ cậu lại, cậu chỉ cười nhạt lắc đầu, tất cả đều đã muộn. 
Cậu thu dọn đồ đạc của mình, thật ra cũng chỉ có một chiếc cốc, cậu ôm chặt nó vào lòng, giống như đang ôm bảo bối của mình, đây là thứ Jung Hoseok  tặng cậu, cho nên cậu rất quý trọng, cho dù bây giờ hai người đã chia tay, không ở cùng một chỗ nữa, cậu vẫn xem chiếc cốc này như bảo bối của mình, người ở lại đều biết, tình yêu mất, chỉ còn lại hoài niệm, không phải sao? Bất kể là vì nguyên nhân gì, cậu vẫn tin tưởng giữa bọn họ có tình yêu, cậu vẫn ôm chiếc cốc, trước ánh mắt u oán của MinAh, từng bước một bước ra khỏi tòa soạn, giống như cậu bước khỏi một thế giới, bước ra khỏi quá khứ, một quá khứ đã chết. 
Cậu cười khổ, nhìn tới một chiếc xe dừng trước cửa, gương mặt cứng đờ, cậu sửng sốt, thật không ngờ hắn lại ở chỗ này để đợi cậu, trước kia cho dù hai người có là người yêu, hắn cũng không chờ câuh. Hiện tại, hắn đến đây, nhưng cậu lại không hề mong đợi. Cậu không muốn làm người thứ ba, cũng không muốn phá hỏng hôn nhân của người khác, cho dù có yêu nhiều đến mấy cũng vậy, coi như trái tim cậu vẫn vì yêu hắn mà loạn nhịp, vì hắn mà đau đớn, nhưng cậu vẫn phải rời đi, cậu có lòng tự trọng, có sự kiên định, cậu xoay người, đi ngược lại với hắn.
 Jung Hoseok tắt máy, mở cửa xe, đi nhanh tới, trong đôi mắt hắn hiện lên vô vàn đau khổ, bây giờ cậu đến gặp mặt hắn cũng không muốn sao? Thậm chí không muốn đi cùng một con đường với hắn. " YoonGi," vẫn là giọng nói YoonGi nghe hoài không chán, còn bây giờ YoonGi không muốn tiếp tục nghe nữa, bởi vì, cậu cảm nhận những âm thanh này đang đâm thẳng vào trái cô, đau đớn. Cậu cố gắng bước nhanh hơn, nhưng cho dù cậu có nhanh hơn nữa, cũng không có cách nào nhanh hơn đôi chân của người đàn ông này. Còn hắn sao có thể để cậu đi như vậy. " YoonGi... Em muốn đi đâu?" Tay Jung Hoseok mạnh mẽ kéo YoonGi lại, trong mắt lộ rõ sự chán nản, rõ ràng, hắn không nên làm thế nhưng hắn không chịu được, vẫn là không thể kìm lòng, hắn muốn gặp cậu, thật sự muốn gặp cậu. 
"Về nhà," YoonGi thản nhiên nói, cậu cố gắng xóa bỏ cảm giác rung động trong tim, cậu phát hiện, mọi thứ lại khó khăn tới như vậy, tay hắn vẫn ấm áp như trong quá khứ, làm cho cậu lưu luyến. Nhưng....
Chương 73
Hắn đã thuộc về cô gái khác, người của hắn, hôn nhân của hắn, một cô gái có tư cách đứng bên cạnh hắn, người đó đã không còn là Lộc Hàm. "Nhà, YoonGi, nhà của em là sao, em ở đâu..." Jung Hoseok  từ phía sau đột nhiên ôm chặt lấy YoonGi, cảm giác tim mình đau thắt lại, YoonGi nói cậu có nhà, nhà của cậu ở đâu, nhà của cậu chẳng phải đã không còn, hiện tại đến ngay cả công việc cũng không có hay sao? Nơi nào là nhà của cậu ấy? YoonGi chật vật khẽ hít hít mũi, nhà? Cậu đương nhiên có, nhà của Jeon JungKook chính là nhà của cậu, chỉ là ngôi nhà như vậy không biết có ý nghĩa gì với cậu. 
Ánh mắt cậu trở nên yếu đuối, cảm giác ủy khuất nói không lên lời, cậu nhìn chiếc cốc trong tay mình, thứ này từng là bảo bối của cậu, lúc này lại chỉ có một mình cô đơn đến như vậy, giống như cậu thật đáng thương.
 " YoonGi, em vẫn còn giữ chiếc cốc anh tặng em phải không? Anh biết, anh biết em vẫn yêu anh, anh cũng vẫn rất yêu em, xin lỗi, anh xin lỗi." Giọng nói Vũ Nhiên phủ đầy sự chua sót, "Cha anh xảy ra chuyện, anh chỉ có thể cưới cô ấy mới có thể cứu tập đoàn nhà họ Ôn, đó là con đường duy nhất, không có Jung thị, cha anh, mẹ anh, gia đình anh, có thể đã không còn..." Hắn nhẹ nhàng than thở, có chút oán giận, bởi vì như thế, hắn mới mất YoonGi, khiến cậu không có nhà để về. 
Tay hắn đặt trên tay YoonGi, nắm chặt tay cậu, trong tay cậu có chiếc cốc, cậu còn nhớ, hình ảnh hắn tặng cô chiếc cốc này, hắn còn nói, chiếc cốc hắn đưa cho cốc bình thường, mà còn là cuộc đời của hắn. Bây giờ, chiếc cốc vẫn còn trong tay cậu, còn cuộc đời của hắn đã thuộc về người khác. " YoonGi.. Xin lỗi." Hắn không ngừng lặp lại những lời này, mất đi YoonGi  khiến cho Jung Hoseok đau đớn như thế, đến ngay cả hô hấp cũng thấy đau.
YoonGi nhắm mắt lại, mặc cho nước mắt đang trào ra, lăn dài rơi xuống như những viên pha lê. "Chúng ta... Vì sao lại trở thành như vậy, vì cái gì..." Cậu cứ như vậy dựa vào trong lòng Jung Hoseok , gào khóc, cậu rất ít khi khóc lớn như vậy, cậu luôn khóc trong câm nín, luôn kiềm chế, rất ít khi khóc thành như thế này, dường như trái tim cậu đã tan nát hết rồi. Hai người cứ đứng đó ôm nhau không quan tâm ai khác, dường như, bọn họ đã quên mất thân phận của mình, cũng quên mất cả hai đều đã kết hôn, bọn họ đã trở về như lúc trước, lại phát hiện, quá khứ đã cách bọn họ quá xa.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 74
Đột nhiên cậu thoát khỏi vòng tay của Hoseok , có lẽ là định mệnh, chiếc cốc trên tay cậu rơi xuống mặt đất, phịch một tiếng, giống như trái tim bọn họ vỡ vụn, chiếc cốc đã không còn, cả đời bọn họ cũng đã không thuộc về nhau. 
YoonGi nhìn những mảnh vỡ trên mặt đất, môi của cậu khẽ nhúc nhích, ngón tay nắm chặt, không còn cảm giác đau. Jung Hoseok  cũng lặng người đi, ngơ ngác nhìn mảnh vỡ trên mặt đất, cho đến khi YoonGi rời khỏi bàn tay hắn, chạy về phía trước, trong mơ hồ, có thể thấy những giọt nước mắt lưu lại dưới cằm cậu, dưới ánh nắng mặt trời lấp lánh, xinh đẹp và đau thương. "YoonGi..." 
Khi Hoseok  kịp phản ứng lại, đã không còn thấy hình ảnh của YoonGi, hắn nhìn xung quanh vẫn không tìm thấy cậu. Giống như cậu đã biến mất khỏi thế gian này, cho dù hắn có đi tìm thế nào, cũng không thể tìm được, hắn chỉ có thể mỗi ngày chờ đợi ở đây, nhưng khi hắn chờ tớ lúc gặp cậu, cậu lại đi nơi nào? Hắn ngồi xổm xuống, hàng lông mày nhíu chặt lại, trên mặt sự đau khổ bao trùm, tay hắn cẩn thận nhặt lên từng mảnh vỡ nhỏ. Một đôi giày cao gót đứng trước mặt của hắn, hắn ngẩng đầu lên, nhìn thoáng quá, rồi lại tiếp tục nhặt những mảnh vỡ. 
"Jung Hoseok , anh coi tôi là cái gì, người làm ấm giường cho anh sao? Tôi là vợ anh, anh vẫn còn muốn có cậu ta sao, làm sao anh có thể ," Kim NaNa hung hăng giậm chân mình, cô không bằng người kia sao? Rõ ràng họ đã kết hôn, mỗi ngày đều ngủ trên một giường, mỗi ngày đều làm những chuyện thân mật nhất giữa nam nữ, vì sao, trong lòng của hắn không thể quên người đó. 
Jung Hoseok  đứng lên, đưa tay vào trong túi áo, nhìn NaNa. "Đúng, cô là vợ tôi, xứng đáng với cái danh vợ tôi, cơ thể của tôi đưa cho cô, hôn nhân cũng cho cô, tự do cũng cho cô, thế nhưng..." Hắn chỉ chỉ vào ngực mình, chỉ vào trái tim hắn, "Nơi này, vĩnh viễn đều thuộc về cậu ấy, không có ai khác có thể thay thế." 
Hắn nói xong, cũng không nhìn cô, xoay người đi, hắn không biết cô đã dùng biện pháp gì để Jeon JungKook đưa ra điều kiện này, dùng chính cuộc đời sau này của mình để cứu lấy tập đoàn Jung thị, hắn chấp nhận, hắn làm, cho nên đây là sự trừng phạt đối với hắn, hắn đã mất đi người mình yêu nhất.
 Chỉ là, YoonGi không làm gì sai cả, vì sao lại bắt cậu chịu tất cả mọi chuyện, hắn đã phản bội cậu, tất cả vết thương của câu là do hắn gây lên. Kim NaNa đứng sau lưng hắn, trừng lớn hai mắt, không thể tin nổi những gì hắn vừa nói, ý tứ của hắn có phải là hắn vẫn yêu người đó, còn cô chẳng là gì trong trái tim hắn. 
" JungKook, em rất sợ," cô đột nhiên quay đầu lại, giang hai tay ra ôm lấy người đàn ông không biết đứng từ sau cô từ lúc nào, dường như chỉ cần cô cần hắn, hắn nhất định sẽ xuất hiện bên cạnh cô, vô điều kiện ở bên cô, giúp cô. "JungKook, em rất sợ cậu ta sẽ xuất hiện, hắn nói trái tim hắn thuộc về cậu ta, anh nói xem, cậu ta có phá hỏng tất cả những gì em vất vả để có được hay không?" Cô dùng sức ôm chặt lấy thắt lưng JungKook. 
" Cậu ta sẽ không thể cướp đi cái gì của em, cái gì là của em, sẽ không ai cướp đi được." Ánh mắt hắn lạnh lùng, lông mày hắn nhíu lại có chút ý nhạo báng, hắn không hài lòng, khóe miệng khẽ nhếch lên, trong mắt hiện lên ý nghĩ đùa cợt

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 75
Bà Jeon  của ta, việc hôm nay cậu làm, thật là quá tốt. Tay hắn nhẹ nhàng vỗ về mái tóc dài của cô gái trong lòng, mùi hương trên tóc cô khiến hắn có chút say mê, nhưng lần đầu tiên, tim của hắn cảm thấy xa lạ. 
YoonGi vô hồn về tới biệt thự nhà họ Jeon, nơi này thật sự rất lớn, chỉ có điều tất cả mọi thứ đều toát lên vẻ lạnh lẽo, cậu đi vào, bàn tay luôn đặt trên lồng ngực. Ngón tay mảnh khảnh trắng bệch, cậu nắm chặt áo trên người mình, cảm nhận đau đớn từ con tim, cậu không thể chịu nổi nữa, cậu dùng sức hít thở, dần dần buông tay xuống. Trong tay cậu trống trơn, cái gì cũng không còn. Chiếc cốc đó, cậu lại nắm chặt bàn tay của mình. Đầu ngón tay đau đớn.
 Cậu ngồi trên ghế sa lon, đây là chỗ Jeon JungKook thường ngồi, chiếc bàn trà xinh đẹp làm từ đá cẩm thạch, trên mặt bàn vẫn còn những tờ báo buổi sáng hắn còn chưa xem hết, vẫn là những thông tin về các doanh nghiệp, cậu thấy rất phức tạp, không thể hiểu được. Cậu khẽ cúi mặt xuống, trước mắt hiện lên một tầng sương mù, tất cả đều mờ nhạt, cho đến khi cậu ngẩng đầu lên, trên gương mặt lộ đầy sự chua xót. Cậu không ngừng hít thở, đôi mắt khẽ chớp, hàng lông mi đã ướt đẫm. Không biết qua bao lâu, khi sự khó chịu đã vơi bớt, cậu mới đứng lên, cảm giác cả người không còn chút sức lực. 
Cậu đi về phía phòng bếp, cho dù là muốn đi nghỉ ngơi, rất muốn ngủ một giấc thật sâu, cậu vẫn nhớ, vị Jeon tiên sinh đó, sắp trở về rồi. Đứng trong phòng bếp, cậu đột nhiên có cảm giác hoảng hốt, không biết cuộc sống của cậu rồi sẽ ra sao, không có mục đích, cậu như một chú chim nhỏ bị nhốt trong lồng, chỉ có thể ở mãi nơi này, nếu như vì yêu hắn, cậu sẵn sàng chặt gãy đi đôi cánh của mình, nhưng bây giờ cậu không yêu hắn, vẫn phải chấp nhận từ bỏ sự tự do của mình. Có khi cậu vẫn có thể đổi lại sự tự do của mình, nhưng cậu vẫn chọn nhà. 
Trong phòng bếp liên truyền tới những âm thanh thái gọt. Rất nhanh sau đó, cậu đem đồ ăn bưng lên trên bàn, giống như những ngày qua... Cậu nhìn đồng hồ, bình thường giờ này hắn đều đã ngồi trên ghế sa lon chờ ăn cơm, hôm nay, vẫn chưa về sao? Có phải công ty quá bận, cậu biết, quản lý một công ty lớn, nhất định sẽ rất bận rộn, về muộn cũng là chuyện bình thường. Cậu ngồi trên ghế sa lon, thỉnh thoảng nhìn về phía cửa, thực sự cũng không hẳn là đang đợi Jungkook, cũng không phải là trông mỏi con mắt, cậu chỉ lo lắng đồ ăn mình làm, nếu bị nguội lạnh, sẽ rất khó ăn, rất lãng phí. Lại chờ thêm một lát, cậu đứng lên, đi hâm nóng lại thức ăn, cánh cửa sau lưng cậu mở ra, cậu có chút bất ngờ, hơi xoay người lại, cậu cảm nhận được mùi thuốc lá theo làn gió lướt qua mũi cậu, sau đó là một mùi nước hoa của phụ nữ. " JungKook, không cần vội vã như vậy, chúng ta đi về phòng." cô gái trong lòng Jeon JungKook thỉnh thoảng lại luốn éo thân thể gợi cảm, bộ ngực căng tròn cọ cọ trên ngực JungKook, trêu đùa hắn.
Chương 76
"Không phải em rất muốn sao?" Jeon Jungkook dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt cằm cô gái trong lòng, gương mặt trang điểm kĩ càng, xinh đẹp cuốn hút, cơ thể nóng bóng, gương mặt của thiên sứ, cô gái này mới nổi trong giới giải trí, hóa ra đằng sau gương mặt thiên sứ lại là một người phóng đãng như vậy. 
Hắn lạnh lùng nhìn YoonGi đứng chết chân tại chỗ, hắn chưa bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt lãnh khốc như vậy. " JungKook, người  kia là ai?" Cô gái trong lòng hắn khiêu khích nhìn YoonGi, đánh giá cậu từ đầu tới chân, cuối cùng nhàm chán khẽ cong đôi môi đỏ mọng, dáng người không có, gương mặt bình thường, không bằng một phần mười của cô. "
 Cậu ta..." Jeon JungKook thản nhiên nhìn YoonGi, trong mắt có sự châm chọc, "Em hỏi cậu ta là ai? Tất nhiên là người anh bỏ tiền ra mua, là người giúp việc của anh, em nói xem..." "Một con chó nhỏ..." Từng câu chữ lạnh lùng từ miệng hắn truyền tới cậu, trái tim cậu đau đớn, vì lời hắn nói ra, trái tim như bị đạp xuống. Một con chó nhỏ... Hóa ra cậu ở trong lòng hắn, là như vậy sao? 
Ngón tay cậu khẽ run rẩy, nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay, thỉnh thoảng có tia lấp lánh, khiến mắt cậu khó chịu, giống như chiếc kim châm khiến cậu đau đớn. Môi của cậu tái nhợt đi, lời gì cũng không nói được, cậu muốn nói gì, cậu có thể nói gì đó vì bản thân mình, nói mình là vợ của JungKook, ai sẽ tin chứ? 
Cậu xoay người, không muốn nhìn sự lạnh lẽo và châm chọc trong mắt bọn họ, con người cho dù có thấp hèn, cũng có tôn nghiêm của mình, còn cậu chẳng có gì, ngay cả chút tự trọng cuối cùng cũng đã mất rồi sao? Không biết cảm giác kia là gì, cô chỉ cảm giác tim như có hàng vạn mũi kim châm, đôi mắt mở lớn, khóe mắt ngập nước, cậu muốn đưa tay lên gạt đi, cuối cùng cậu không làm gì cả, bước từng bước về phía nhà bếp. 
Phía sau cậu thi thoảng truyền tới tiếng cười của cô gái, như từng cây kim dài mà mỏng xuyên vào tai cậu, cậu hé miệng cố gắng hô hấp, cậu không thể ngăn cản dòng lệ sắp chảy ra. "A... Hóa ra là người giúp việc của anh, thực sự rất xấu nha." cậu nghe được những lời nhận xét bề ngoài của cậu, YoonGi thản nhiên cười, tướng mạo là trời sinh, cậu không thể thay đổi, xấu, là xấu, chỉ cần cậu không cảm thấy mình xấu là được rồi. 
"Đi thôi, JungKook, chúng ta đi lên tầng." tay của cô gái hướng tới bộ ngực của hắn, trên mặt ngập tràn tham vọng tình dục. Ánh mắt JungKook lộ ra sự lạnh lẽo, nhìn nhón tay cô gái vuốt ve ngực mình, môi khẽ nhếch lỗ rõ sự khinh thường, đúng là một người thanh thuần "dục" nữ a. 
Hắn ôm lấy vòng eo mảnh khảnh của cô ta, không nhìn qua YoonGgi, khi hắn nhìn thấy một bàn đồ ăn, ánh mắt trầm xuống. Chỉ một giây mà thôi, hắn ôm lấy cô gái lên tầng, tiếng cửa phòng đóng sầm lại, phá vỡ tim cậu, cậu không biết mình có buồn không, nhưng cậu thực sự thấy khó sống. Cậu ngẩng đầu lên, tay đặt lên má, lạnh, cậu đã khóc sao, vì sao cậu lại khóc... Vì câu nói kia của hắn, phá nát tự trọng của cậu.
------------------------

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 77
Cậu dùng sức lau khô nước mắt trên mặt, không có vấn đề gì, từ nhỏ Yoongi đã như vậy, cậu đâu phải chưa bị mắng, cũng bị chế giễu rất nhiều, cậu sớm đã có thói quen, không ai yêu cậu cũng không sao, chỉ cần cậu yêu chính mình là được. 
Cậu đem đồ ăn mình làm, hâm nóng lại, không ai ăn, cậu sẽ ăn. Ngồi ở trên ghế, trên bàn là các món ăn cậu cẩn thận làm, ngày thường có hai người ăn, mà đa số là JungKook  ăn, cậu cầm đũa lên, ăn thức ăn mình làm, dù chỉ có một người, cậu cũng có thể cười. Cố gắng nở một nụ cười, vô tình nhìn cánh cửa phòng hắn đóng chặt, nụ cười tắt ngấm, cậu rúc người vào ghế sô pha, bọn họ đã ở trong phòng hơn một giờ, cậu chỉ có thể ngồi ở đây, không dám lên lầu, bởi vì, cậu sợ, sợ nghe được âm thanh từ phòng của hắn. 
Thứ âm thanh đó sẽ khiến tim cậu càng khó chịu, giống như bị kiến cắn, cắn rất nhẹ nhưng rất đau. Cậu nhìn màn đêm dần buông xuống, cho đến khi ánh đèn rơi vào mắt cậu, cậu như người vô hồn. Hắn có phải cũng giống như Hoseok , ôm hôn một cô gái khác, ân ái với cô gái khác, thích một cô gái khác, cậu biết, chỉ là cậu không có tư cách để ghen tị. Không biết ngồi bao lâu, cậu cảm thấy chân mình tê rần đi, đứng lên, đi vào trong phòng bếp, đun cho mình một cốc sữa nóng, cậu vừa định cầm cốc sữa lên uống, một bàn tay lớn đã lấy đi chiếc cốc của cậu. Không biết có phải cậu quá mải suy nghĩ hay không, một người đàn ông đứng sau lưng cậu lâu như vậy, cậu cũng không phát hiện ra. 
Cậu đột nhiên xoay người lại, thấy Jeon JungKook cầm cốc sữa uống một hơi hết sạch, ánh mắt màu trà nhìn chằm chằm cậu  ,trong mắt chứa đầy sự xa cách và lạnh lùng, còn gì nữa, cậu cũng không rõ. Áo ngủ của hắn phanh ra, không thèm để ý mình lộ ngực, trên lồng ngực vết móng tay còn rõ, có thể thấy vừa rồi bọn họ làm chuyện gì, có bao nhiêu nhiệt tình cùng điên cuồng.
 "Sao vậy, cậu đang ở đây nghĩ về người đàn bà kia, có phải cậu cũng muốn leo lên giường của tôi, làm một bà Jeon có danh có thực?"Ngữ điệu đùa cợt, hắn cầm chiếc cốc để lên bàn, vòng hai tay trước ngực nhìn gương mặt tái nhợt của cậu. " Cậu ghen tị với cô ta," hắn bỗng dừng lại, ngữ khí như vậy, âm điệu như vậy, khiến cho mắt cậu hồng lên, "Không.." cậu lắc đầu, cho tới bây giờ cậu cũng chưa từng nghĩ qua, thật sự đều không có, bọn họ khi đó, trừ mảnh giấy kết hôn, còn có cái gì. 
"Cũng là cậu nghĩ tới người đàn ông khác." Jeon JungKook cười lạnh một tiếng, đem toàn bộ phản ứng của YoonGi thu vào trong mắt, nhìn thấy nước mắt cậu rơi xuống, hắn đột nhiên cảm thấy bực mình.
Chương 78
Hắn ghét người khác khóc, ngoại trừ Kim NaNa, nhưng nước mắt của cậu, khiến cho hắn muốn bóp chết sự xúc động của cậu. 
"Quả nhiên là xấu." hắn buông hai tay xuống, đi nhanh ra ngoài. Tiếng bước chân lên lầu vang lên, không ai phát hiện, trong mắt YoonGi, sự tổn thương cùng mất mát hiện rõ. Cậu xoay người, lau nước mắt trên mặt mình, dù có lau như thế nào, cũng không thể xóa đi. Nếu người này chán ghét cậu như vậy, vì sao, lúc trước lại muốn kết hôn với cậu. Vì sao? Vì sao? Không ai có thể cho cậu một đáp án, chính bản thân cậu  cũng không thể, cậu lại cầm lên một cái cốc, nắm chặt chiếc cốc trong tay, cùi đầu, uống nước, bây giờ cậu, uống cái gì cũng cảm thấy đắng. Cái gì cũng cảm thấy chát. Làm cái gì... Cũng đều là ... Sai. Cậu đi lên tầng, do dự bước từng bước lên trên cầu thang, đi lên tầng, thân thể không tự chủ rùng mình, bởi vì... Bên tai truyền tới âm thanh của hai người ân ái, rất chói tai. Cậu chạy thật nhanh vào trong phòng mình, gương mặt trắng bệch.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Jeon JungKook mặt không đổi sắc đẩy cô gái ra, sau đó cầm lấy áo ngủ mặc vào, cô gái trên giường bị hắn ép cho nằm nguyên tại chỗ không nhúc nhích. 
"Anh yêu, anh thực sự lợi hại, em yêu anh chết mất." Cô gái khẽ quay người, đôi môi đỏ mọng cong lên, nhìn người đàn ông quyến rũ trước mặt, đáng tiếc, cô chỉ là tình nhân, nếu biến thành vợ hắn, cô có chết cũng rất thỏa mãn. Người đàn ông này, chính là cực phẩm, bất kể là lúc nào cũng khiến người khác mê muội, nhất là ở trên giường, giống như dã thú, khiến cô có cảm giác như bị hành hạ sắp chết. Người đàn ông này, không phải là thiên sứ, chính là một ác ma, một ác ma khiến cho người con gái không thể rời xa, bị hắn nuốt sống cũng chấp nhận. 
"Yêu..." Khóe môi JungKook nhếch lên lạnh lẽo, " Tình yêu của cô vẫn lên dừng ở trên thân thể thì hơn," Cái Jeon JungKook cần chính là thân thể của cô ta, cái yêu mà cô ta nói là yêu tiền của hắn, còn con người hắn, tùy cô ta. Hắn đứng lên, đi ra ngoài. 
"Anh yêu, anh muốn đi đâu?" Cô gái xinh đẹp chớp mắt, trên mặt vẫn là lớp trang điểm dày cộm, không biết lau đi sẽ như thế nào. "Tôi không có thói quen ngủ chung với phụ nữ." Jeon JungKook đi tới cửa, để lại câu nói lạnh như băng, khiến toàn thân cô run rẩy, vừa rồi bọn họ kịch liệt quấn lấy nhau, cô cho là hắn ham muốn cô, không ít thì nhiều cũng sẽ thích cô một chút, xem ra, cô đối với hắn cũng giống như những cô gái khác, chỉ là đối tượng tình một đêm của hắn. Cô rúc mặt vào gối, thật khó mà tưởng tượng nổi, người phụ nữ như thế nào sẽ chiếm được người đàn ông sắt đá như viên kim cương này. Nghĩ đến đây, trong lòng cô nổi lên sự ghen tuông rất đậm, bất kể là ai, cũng không phải là cô. Jeon JungKook, anh đúng là một người đàn ông đáng sợ, yêu tiền của anh so với yêu bản thân anh còn may mắn hơn. 
Cô giơ bàn tay lên, nhìn chiếc nhẫn kim cương trên ngón tay, người đàn ông này thật hào phóng, chiếc nhẫn kim cương giá trị không phải là nhỏ, người đàn ông kia, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn, muốn tới đây một lần nữa, trong lòng cô càng ngày càng chua. Nơi này thật tốt, đồ dùng trong nhà màu tối, giống như người đàn ông kia, quả nhiên là phong cách của hắn, không biết cô còn có cơ hội để tới đây không.
 Jeon Jungkook không có đi, đứng ở ngoài cửa, nhìn cánh cửa ngoài cùng bên trái, cậu ta thật biết chọn phòng, môi của hắn khẽ mím lại, hắn đi xuống dưới tầng, lúc này đã là nửa đêm, nhưng hắn không hề buồn ngủ, cho dù đã phát tiết không ít trên người cô gái kia, hắn vẫn không cảm thấy bị mệt mỏi, thậm chí hắn còn cảm thấy tỉnh táo hơn.
 Chương 79
Hắn ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, ngón tay kẹp điếu thuốc, hắn không hút, mải chìm đắm trong những suy nghĩ của chính mình, cho đến khi đầu ngón tay thấy nóng bỏng, hắn mới vội vàng tắt điếu thuốc trong tay đi, trong không khí vẫn lưu lại mùi thuốc lá.
 Hắn ho nhẹ một tiếng, trong bụng hắn truyền ra những tiếng kêu, đúng là, phát tiết tốn không ít tinh lực làm hắn đói bụng, thời điểm này, rõ ràng hắn không thể ăn thứ gì cả, hắn rót cho mình một cốc nước, ngồi xuống chỗ cũ, cố gắng chịu cơn đói, bụng của hắn thỉnh thoảng lại truyền tới âm thanh, mặt hắn vẫn không chút biểu cảm. 
"Anh đói bụng sao?" Thanh âm có chút buồn ngủ truyền tới, thân thể Jeon JungKook khẽ thẳng dậy, nhìn thấy người đứng trước mặt mình, ánh mắt cậu hồng hồng, không biết bởi vì cậu vừa ngủ dậy, hay cậu vừa khóc, dù sao nhìn cũng khá tiều tụy.Jeon JungKook không nói gì, nhìn chằm chằm, ánh mắt màu trà không chút cảm xúc, trên mặt hắn có chút chật vật, hắn đói bụng, tuy hắn không nói gì, nhưng bụng của hắn rất thành thật đã cho cậu biết. Môi Lộc Hàm khẽ nhúc nhích, đối mặt với ánh mặt lạnh lùng của hắn, cậu nhợt nhạt cười.
"Tôi giúp anh hâm nóng lại cơm." cậu đi vào trong bếp, lấy đồ ăn trong tủ lạnh, cậu vẫn chưa động đũa qua thức ăn đó, hắn có thể ăn rồi, ngón tay của cậu khẽ run, nhìn nhìn bên ngoài, cảm nhận người đàn ông kia vẫn không hề nhúc nhích, vẫn ngồi trên ghế sô pha. 
Kì thực cậu không biết xảy ra chuyện gì, buổi sáng quan hệ của bọn họ vẫn tốt lắm, bây giờ thì giống như kẻ thù vậy, cậu đoán không ra, cũng không rõ. Cậu thở dài một hơi, cậu chuyên tâm hâm nóng lại thức ăn cho hắn. Đợi cho tới khi cậu bưng thức ăn ra ngoài, Jeon JungKook vẫn ngồi ở đó, ánh mắt màu trà che giấu hết tâm sự. "Những thứ này, tôi vẫn chưa có ăn," YoonGi đặt đồ ăn nóng lên trên bàn, cho dù chỉ là đun nóng lại, đối với một người đàn ông đang đói bụng, vẫn khiến cho ngón tay họ động đậy.
 "Nếu, anh muốn ly hôn, tôi sẽ không ngăn cản," YoonGicố gắng nở nụ cười thật tươi, nụ cười kia lại càng chua xót hơn, chuyện kết hôn giữa bọn họ thực sự là rất kì lạ, nếu hắn thực sự hối hận, cậu cũng sẽ đồng ý. "Anh yên tâm, tôi không cần bất kì cái gì cả." Cậu không thiếu tay thiếu chân, có thể kiếm tiền nuôi sống chính mình, hơn nữa tất cả những thứ ở đây đều là của hắn, cậu sẽ không lấy bất cứ thứ gì của hắn. Cuối cùng Jeon JungKook cũng nhìn về phía bàn ăn, hắn đứng lên, lạnh lùng nhìn chằm chằm nụ cười miễn cưỡng của cậu. 
"Ly hôn? Có phải cậu muốn tìm tình nhân nối lại tình xưa không, a, không phải, là tìm người tình cũ mới đúng." Jeon JungKook lạnh lùng cười, " Cậu muốn ly hôn, kiếp sau đi, trừ khi... cậu chết." Hắn tàn nhẫn nói xong, quay người đi nhanh lên tầng, để lại YoonGi với vẻ mặt bi thương, còn có cả một bàn đồ ăn bốc khói. YoonGi cúi đầu, lông mi thật dài khẽ động, hôm nay, cậu đã bị tổn thương quá nhiều, mà cậu vẫn không rõ, rốt cuộc mình đã là sai cái gì, để cho hắn tức giận như vậy. Cậu lại để những thức ăn đó vào trong tủ lạnh, không biết ngày mai còn có thể ăn không? Cậu ngẩng đầu lên, trái tim đau đớn đến cực hạn.
------------

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết