BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - Người chồng máu lạng P10

Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 50
Hắn bất ngờ ngẩng đầu, thấy được chiếc nhẫn trên ngón tay YoonGi, cái kia vốn không nên ở trên ngón tay cậu, chiếc nhẫn này lại thuộc về cậu, vợ của hắn.
YoonGi  cũng vô tình nhìn chiếc nhẫn chứng minh cho hôn nhân của cậu trên ngón tay, chiếc nhẫn từ ngón áp út đã được đeo sang ngón giữa, cậu nghe nói, ngón áp út gần trái tim nhất, cho nên nhẫn mới đeo vào ngón áp út, cũng chứng minh hắn đã có một cô gái ở trong lòng.
 YoonGi  cúi đầu, trong mắt hiện lên sự chua sót, trên đời này, có ai sẽ để cậu ở trong lòng.
Còn nhỏ đối với cha mẹ, cậu là gánh nặng, lớn lên lại là gánh nặng của Jung Hoseok , bây giờ không phải lại là.
Người đàn ông này...
Trên bàn sự im lặng bao trùm, hắn ăn canh cũng không tạo tiếng độngYoonGi lại mất tự nhiên, bây giờ hắn đem tất cả mọi thứ trở thành không khí, hắn chỉ cần thức ăn mà thôi.
"Chiếc nhẫn này do anh thiết kế sao?" YoonGi  ngẩng đầu, ngón tay vuốt ve chiếc nhẫn, lại hỏi hắn một vấn đề hắn không trả lời, có lẽ hắn không muốn đem cậu để trong lòng, mà cậu đã có một người ở nơi cao nhất trong lòng, người này và cậu dường như không có cách nào để thay đổi.
"Đúng, làm sao cậu biết?" Jeon JungKook ngừng ăn, thản nhiên nhìn cậu, không có cảm giác bị đè nén, có lẽ chuyện đối với hắn mà nói, đều không đáng để nhắc tới, bé nhỏ không đáng kể.
"Em đã nhìn thấy trong sách." YoonGI  nở nụ cười, nụ cười trong sáng thanh khiết, cậu đã từng nhìn thấy, cậu cũng chưa nói cho hắn biết, khi nhìn thấy cậu đã rất kinh ngạc, bây giờ sự kinh ngạc này đang ở trên ngón tay của cậu, thực sự có điểm hoài niệm nói không nên lời.
Jeon JungKook đứng lên, thân thể cao lớn giống như núi, có cảm giác áp bức mãnh liệt YoonGi  cảm giác mình bị một bóng ma bao phủ, rất muốn xoay người chạy đi.
"Một lúc nữa sẽ có người giúp việc tới quét dọn phòng, cũng có người tự đưa cơm tới đây, cậu có thể không ăn, phong bếp cậu có thể dùng." hắn thản nhiên nói hai câu, cho đến khi bóng ma trước mặt YoonGi  biến mất, người đàn ông kia cũng đã ra khỏi cửa, có chút vô tình, có chút cự tuyệt, lòng cậu căng thẳng, cảm giác trống trải.
Tiếng bước chân vang lên, TaeHyung  giống như vừa mất nửa cái mạng, khuôn mặt tái nhợt, tựa vào tường nhà vệ sinh, hắn thật sự sắp mất mạng rồi, nhớ tới thứ nước hắn uống vào, hắn còn uống nhiều như vậy. Trong miệng hắn lại có cảm giác rất khó chịu.
" Jeon JungKook cứu mạng...." hắn uể oải nói. Một cốc nước đặt trước mặt hắn, lần này là cốc chứ không phải chậy, hắn lúc này mới nhận lấy, xác định đây không phải là nước lau bàn mới yên tâm uống.
"A.. Sống..." Hắn than một tiếng. Cầm chiếc cốc lắc lắc một chút, Jeon Jungkookkhi nào lại tốt như vậy, người đàn ông này lạnh lùng muốn chết, hắn có chết khát trước mặt anh ta, cùng lắm sẽ bị anh ta đá một cước, xem hắn đã chết hay chưa.
Hắn ngẩng đầu lên, người hắn nhìn thấy không phải Jeon Jungkook, mà là YoonGi.
"Ha ha, chị dâu, cảm ơn nước của chị." hắn cung kính đưa cốc nước lên, mắt híp híp cười, thực ra tim của hắn đang rất lạnh, cậu ấy đã cưới Jeon JungKook , cuộc sống sau này của cậu.



Được sửa bởi Admin ngày 5/4/2016, 18:41; sửa lần 1.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 51
Hắn nghe thấy tiếng thở dài của chính mình, tận mắt nhìn thấy ánh mắt đơn thuần của cô gái này, không biết cuối cùng sẽ bị Jeon JungKook hủy hoại đến không còn chút cặn bã.
 "JungKook đâu rồi?" Hắn không muốn hỏi vấn đề này, chuyện này hắn không có thể quyết, người có thể quyết là JungKook.
 "Anh ấy đi rồi..." YoonGi  cầm lấy cốc, rõ ràng nhìn thấy ánh mắt người này có cái gì đó. Chẳng qua cậu không hỏi, hắn cũng không nói.
 "Đi rồi..." TaeHyung  nói lớn tiếng, "Cái tên kia đi như thế, đem tôi trở thành cái gì...." Hắn cũng biến vợ hắn thành cái gì chứ, nhưng những lời này chỉ có thể nói ở trong lòng, cô nam quả nữ, hắn cần tránh những hiểu nhầm, mặc dù hắn đối với YoonGi không chút động tâm, chỉ là vợ của bạn, nhưng vẫn là vợ của Jeon JungKook, hắn cũng không thể yên tâm được.
 Hắn vội vàng chạy ra ngoài. Đúng rồi, rất nhanh, hắn lại chạy lại, trên trán đầy mồ hôi. "Chị dâu, em tên là TaeHyung , là cấp dưới và bạn tốt của JungKook, sau này em sẽ còn tới ăn thức ăn chị làm, chị nấu thật ngon." Hắn không quên ca ngợi hai câu, đương nhiên đây không phải là nịnh nọt, mà là thực sự ăn rất ngon, trừ nước lau bàn ra. Hắn lại đi nhanh ra ngoài, giống như sau lưng có ma đuổi, sau khi hắn đi ra ngoài cửa, quả nhiên đã tháy cái tên không tính người ngồi trên xe chờ hắn. Hắn mở cửa xe, ngồi vào. "JungKook, cậu cũng thật hào phóng, để tôi và vợ cậu ở cùng một chỗ, cậu không sợ chúng tôi cắm sừng cậu sao?" Xán Liệt mím môi, quả thực đối với tính cách này của JungKook, hắn muốn phát điên.
 "Tùy mấy người." Jeon JungKook đặt tay lên tay lái, lái xe đi, bọn họ muốn làm gì cũng được, người phụ nữ kia, hắn không cần, đúng vậy, cũng bởi vì không cần, mới không có chút lo lắng. TaeHyung sờ sờ mũi mình, như chạm vào một cái đinh nhỏ, hắn đưa mắt mình ra hướng khác, cùng người này nói chuyện, vĩnh viễn hắn không thể chiếm ưu thế. " JungKook, hai người kết hôn khi nào?" Hắn cúi người xuống dưới ghế hỏi, hết sức tò mò. Nói kết liền kết, hắn là một người bạn tốt từ nhỏ mà cũng không biết, đây cũng thật là quá đáng đi. "Mới..." Jeon JungKook thản nhiên nói, dường như chuyện đại sự cả đời của mình cũng giống thời tiết sáng tối rất đơn giản. "Mới ?" Khóe miệng TaeHyung  không khỏi cong lên, hắn cũng thật là nhanh nhẹn. "Có khách mời nào không?" Hắn hỏi. "Không có." Jeon JungKook trả lời. "Như vậy, ai là người làm chứng?" "Không có." "Vậy người thân của cậu ở nước ngoài cũng đến chứ?" "Không có." "Vậy ai thấy các cậu kết hôn?" "Cha sứ..."
Chương 52
"Cậu gọi đó là kết hôn sao?" Taehyung không nhịn được hét lớn, đây là kết hôn sao? Sao lại có cảm giác giống như đi họp, cũng làm theo ý mình quá rồi. 
Jeon Jungkook quang sang nhìn thoáng qua cơn giận của Taehyung , con mắt nhỏ lại, cậu có rằng, cậu ấy xứng sao? Một câu, khiến cho TaeHyung rơi vào trầm lặng, sự tức giận vừa rồi, toàn bộ chuyển thành đồng tình, đồng tình đối với cậu trai kia. Thật sự là một con thỏ đáng thương, Jeon JungKook người này, tuyệt đối không có khẳ năng làm một người tốt. " Jungkook..." Taehyung đặt tay lên vai JungKook, Thế Huân nhìn thấy tay hắn, trong mắt léo lên một cái, dường như không thích tay hắn động chạm như vậy. Tay Taehyung  đặt trên vai hắn dùng thêm sức, cũng không thèm để ý sự cảnh cáo trong mắt hắn.
 " JungKook, nếu có thể, đừng quá tàn nhẫn với cậu ấy, dù sao cậu ấy cũng vô tội, một người vô tội bị cậu lập mưu, cậu ấy không làm gì sai cả." TaeHyung rốt cuộc rời tay khỏi vai JungKook , nhìn thấy sự lơ đễnh trong mắt hắn, hắn biết lời nói của hắn là vô ích, JungKook, người này, từ trước tới nay đều làm theo ý mình, cho tới bây giờ cũng không đem cái gì đặt trong mắt, mà những việc hắn làm, từ trước đến nay hắn chưa bao giờ nghĩ là sai cho dù có tổn thương người khác. 
Hắn có cảm giác, một ngày nào đó, Jungkook sẽ vì tính cách này mà hối hận vô cùng, chỉ là hiện tại mặc kệ hắn nói gì, JungKook đều không chịu nghe. Hắn quay đầu lại nhìn, nhìn thấy căn biệt thự trước mắt càng ngày càng nhỏ cho đến khi biến mất. YoonGi, chúc cậu hạnh phúc, những gì hắn có thể làm cũng chỉ có như vậy.
 YoonGi ngẩng đầu lên, nhìn thấy ánh nắng chói chang bên ngoài, rất nhanh muốn tới đêm, cậu nhìn chiếc nhẫn trong tay mình, nhẹ nhàng xoay tròn, đem mặt trên thành mặt dưới, mắt dưới thành mặt trên. Cậu cầm đôi đũa, ăn một chút đồ ăn trên bàn, cảm thấy rất vô vị, cậu cũng không có đói lắm, cũng không có thèm ăn gì, nhưng cậuvẫn cố gắng ăn, cậu vấn muốn sống tiếp. Cậu đem bát đũa rửa sạch, cất vào trong tủ sau đó trở lại phòng mình, cậu đi tới trước căn phòng đầu tiên của tầng hai, dừng lại, cậu nhìn khóa cửa màu đỏ sậm, khẽ mím môi, xoay người. Hai người dù sao vẫn là người lạ, cái chung cũng chỉ là tờ giấy hôn thú. Những thứ khác, cái gì cũng không có. Căn phòng kia rất rộng, rất lớn, cậu ngồi ở trên giường, chôn đầu mình vào gối, cứ như vậy chờ đợi thời gian từng giây từng phút trôi qua, thứ cậu có thể làm cũng chỉ có thế. Không có ai biết, cậu gắt gao nhắm chặt hai mắt, trên mặt cậu, từng giọt nước mắt lăn dài rơi xuống, sau đó biến mất trong không khí. 
Hoseok ... Môi của cậu khẽ động, cái tên kia vẫn khiến cho cậu đau đớn. Đêm, cực kì im lặng, trong phòng mùi hoa hồng thoang thoảng, cậu ngẩng đầu lên, sắc mặt tái nhợt, tiều tụy, chậm rãi đứng lên, đi tới bên cửa sổ, nhìn biển hoa bên ngoài.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 53
Nơi này nếu trồng thêm nhiều hoa lục bình sẽ tốt hơn, cậu lầm bầm nói, ánh mắt lại không có chút thần thái. 
Cậu đi ra ngoài, bên ngoài vẫn không có bóng người, cậu xuống tầng, trực tiếp đi tới phòng bếp, cậu vẫn còn biết mình đang làm gì, cần gì. Rửa rau, thái rau, ánh mắt cậu trống rỗng, ngón tay vẫn tiếp tục công việc, đột nhiên, ngón tay cô khẽ động, cúi đầu, thấy một dòng máu nhỏ trên đầu ngón tay, cậu đã cắt phải tay mình, chẳng qua cảm giác đau đớn lại không có. Bởi vì, nơi này của cậu, trái tim cậu, nơi này, rất đau. 
Cậu làm mấy món ăn, miệng vết thương ngâm nước trắng bệch ra, cậu vẫn không có chút cảm giác, có phải ai khi quá đau đớn cũng trở nên như thế, có lẽ cậu nghĩ nhầm rồi, không lâu sau nữa, cậu sẽ biết, đau thương ngày hôm nay không bằng một phần vạn so với về sau. 
Tiếng cửa vang lên, người cô khẽ run, quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông kia đi đến, hai chân thẳng tắp, mỗi bước đi đều rất hoàn mĩ. Hắn thản nhiên nhìn qua YoonGi, sau đó bước thẳng lên tầng. 
"Xin hỏi." YoonGi đứng lên, hai tay để phía sau, cậu có chút khẩn trương, không biết phải đối mặt với người chồng xa lạ này như thế nào. "Nếu như không có chuyện, đừng quấy rầy tôi." Tiếng nói lạnh như băng truyền tới, cũng khiến YoonGi chật vật, cậu không biết mình muốn làm gì, cậu chỉ muốn hỏi, hắn có muốn ăn chút gì do cậu làm không? Môi của cậu khẽ mấp máy, cuối cùng cũng không nói gì, có thể hắn không cần, tất cả mọi thứ nơi này đều không phải thế giới của cậu, thân phận người đàn ông này đối với cậu vẫn không rõ ràng, có một điều cậu hiểu được hắn sẽ không ngược đãi chính mình. 
Cậu lại nghĩ nhầm một lần nữa rồi, Jeon JungKook hắn cái gì cũng hơn người, nhưng hắn lại rất thích ngược đãi bản thân mình. Cậu thở dài một hơi, hôm nay cậu làm rất nhiều đồ ăn, làm cho hai người ăn, không biết một mình cậu có thể ăn hết được không, không ăn hết, thực sự rất lãng phí, hôm nay cậu còn muốn đi làm, lấy một thân phận khác, nhưng cậu vẫn là YoonGi, không phải sao? Cậu đi vào trong bếp, chuẩn bị bê đồ ăn ra, sau đó ăn một mình. 
Jeon JungKook đóng cửa lại, quăng chiếc cặp trong tay sang một bên, môt tay tháo cà vạt trên cổ, hắn lấy trong tủ một bộ đồ ngủ để thay, thiếu đi bộ âu phục màu đen khiến cho người hắn có chút thoải mái hơn. Nhưng gương mặt vẫn lạnh như băng, vẫn cho người khác cảm giác không thể lại gần. Hắn mở cửa đi ra ngoài, nhìn trong phòng khách không có ai, khẽ nhíu mày. YoonGi  đang bê đồ ăn lên, vừa mới đi tới bàn ăn đã nhìn thấy Jeon Jungkook  thoải mái ngồi trên ghế, bình tĩnh nhìn cậu. 
   " Cậu chậm quá."  Hắn chậm rãi mở miệng, ngón tay không ngừng gõ xuống mặt bàn, hắn nhìn đồng hồ trên cổ tay, cậu đã chậm hơn năm phút, phải biết rằng thời gian của hắn rất quý, năm phút đồng hồ này, cũng có thể thu được hàng triệu từ việc kinh doanh, dùng để đợi cậu, có chút lãng phí.
"Xin lỗi." YoonGi  vội vàng đi tới, đem đồ ăn đặt lên bàn, ba món ăn, một món canh, hai người ăn vậy là đủ rồi.
Chương 54
"Tôi nghĩ anh không ăn." YoonGi nhợt nhạt cười, như vầy thì tốt rồi, cuối cùng cũng không lo bị lãng phí, cũng không ép mình ăn quá nhiều. "Tôi có nói như vậy sao?" Jeon Jungkook ngẩng đầu, môi mỏng khẽ cong lên, dường như tâm tình khá hơn mọt chút, thực sự hắn không thích đối mặt với người này, vẫn là ngoài ý muốn, cậu làm đồ ăn rất hợp với khẩu vị của hắn. Hắn đặc biệt không thích ăn những thứ nhạt nhẽo, thức ăn có chút hương vị, có thể ăn là được, đồ ăn của cậu làm lại có thể trong phạm vi hắn chấp nhận được, cho nên hắn mới đới xử với cậu ôn hòa một chút.
YoonGi  khẽ mỉm cười, dường như đã hiểu hơn một chút về cá tính của hắn, người đàn ông này đúng là rất ngang ngược. Jeon JungKook nhìn chằm chằm vào nụ cười trên gương mặt cậu, chỉ là lơ đễnh nhìn đôi môi cong cong, có thể mỉm cười là tốt nhất, để hắn nhìn thấy vẻ mặt buồn bã vô cảm, thật sự rất khó chịu. Ăn hết thức ăn, hắn cảm thấy dạ dày hết sức thoải mái, bởi vì có người giúp việc tới nhà, hôm nay hắn không gọi người đưa cơm đến, đúng là, cô gái này có lẽ là dư thừa, nhưng không phải cũng không có tác dụng gì.
 Hắn lấy ra một tấm thẻ ném trên mặt bàn, Yoongi ngẩng đầu khó hiểu nhìn hắn. Đôi mắt cậu mở to, như có những đốm sáng lấp lánh. "Cái này đưa cho cậu, thể này không có giới hạn, cậu có thể dùng bao nhiêu cũng được. Jeon JungKook đứng lên, đi tới cầu thang lên trên tầng hai, đúng vậy, mặc kệ cho cậu có hương vị như thế nào, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, muốn ngồi trên đỉnh Kim Sơn cũng được, hắn sẽ đáp ứng cậu. Âm thanh từng bước từng bước chân trên cầu thang truyền tới, khiến cho YoonGi cảm thấy có chút đau lòng. 
Cậu cầm tấm thẻ lên xem, nắm chặt thẻ trong tay, trong mắt hiện lên một tầng sương mờ, hôn nhân của cậu là để trưng bày sao? Dù cậu không chờ mong gì cả, nhưng cậu vẫn rất khổ sở. Cậu tiếp tục ăn, dường như mỗi lần đều như vậy, cậu vẫn luôn cô đơn một mình ăn đồ ăn, thưởng thức những thức ăn do chính mình làm. Thu dọn xong bàn ăn, cậu đi lên tầng, sắc trời bên ngoài chỉ có một màu đen, đây là ngày tân hôn đầu tiên của cậu, thật đơn giản cũng thật yên bình. Cậu lại nhìn thoáng qua cánh cửa đóng chặt kia, rồi đi về phòng mình. 
Ngày mai, ngày mai cậu có thể đi làm chứ, mở ngăn kéo, cậu nhìn chiếc thẻ bạch kim được cất kĩ, thứ cậu muốn không phải thứ này, cái cậu cần cũng không nhiều lắm, cậu đã có đủ rồi, cậu nhìn quanh căn phòng, tường màu trắng, chiếc đèn thạch anh xinh xắn treo trên trần nhà, trên vách tường cũng có, từ cửa sổ, gió nhẹ nhàng đưa vào mùi thơm mát dịu, còn có chút hơi nước. Ánh trăng mờ ảo, như một giấc mộng. Bỗng nghe được tiếng động lạ, cậu vội chạy ra cửa sổ, kéo chiếc rèm sang bên, người đang bơi trong bể bơi nhân tạo rơi trong mắt cậu. Nước trong bể bơi bị gió thổi tạo thành những gợn sóng lung linh, những vòng tròn lan rộng ra, ngọn đèn xung quanh khiến bể bơi giống như ban ngày. Một trận gió thổi qua, mùi hương hoa hồng bay tới ngào ngạt. Nước trong hồ xao động, người đàn ông trong nước bơi lên, hắn lau chút nước trên mặt, có thể nhìn thấy từ đầu đến lồng ngực, làn da màu đồng dưới ánh đèn như những đốm lửa nhỏ lấp lánh trên người. Hắn bơi về phía trước, tư thế thuần thục tuyệt đẹp, hai chân đập nhẹ trong nước, đẩy người về phía trước, cơ thể bóng loáng mạnh mẽ, vô cùng gợi cảm.
Chương 55
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt màu trà nhìn thẳng gương mặt YoonGi, YoonGi vội vàng buông tấm rèm xuống, tim đập nhanh hơn bình thường, cô cảm thấy xấu hổ. Cậu vùi mình trên giường, cọ mặt vào chiếc gối mềm mại, gương mặt cậu ửng hồng. Jeon JungKook khẽ nhíu mày, nếu hắn không nhìn nhầm, từ trong mắt cậu có sự khiếp sợ, còn có chút ngượng ngùng, thậm chí còn có cảm giác không biết phải làm sao, ánh mắt của cậu vừa rồi là nhìn lồng ngực hắn. Mọi người bây giờ rất phóng khoáng, người nào mà chưa từng nhìn thấy cơ thể đàn ông, cậu có phải rất ngạc nhiên hay không, hắn cầm lấy chiếc khăn tắm bên cạnh choàng lên người, ngoài ý muốn hắn đưa mắt nhìn cửa sổ phòng cậu, xuyên thấu qua ngọn đèn, cũng không nhìn thấy một bóng người, hắn cúi đầu, dùng khăn mặt lau tóc, thật không thể biết, người mình cưới về là người như thế nào, cuộc sống của hắn luôn có quy luật, đột nhiên thêm một người, có cảm giác rất khác lạ.
 Hắn ngồi trên ghế cạnh bể bơi, nhìn bầu trời đầy sao, trong mắt có sự thất thần khó phát hiện. Hắn cứ ngồi như vậy, nước dưới chân hắn trong suốt nhìn thấy đáy, thân thể hắn in dưới nước tráng kiện, còn có sự vẻ mặt thất thần, không ngờ lại rõ ràng như vậy. 
Thời gian cứ như vậy trôi qua, lại một ngày mới, bọn họ đều nghĩ rất khó trải qua, mở mắt nhắm mắt, một ngày đã trôi qua, ngày hôm nay cũng không hẳn là ngày đẹp trời, sương mù bao quanh, có thể có mưa, có hơi lạnh của mùa thu. Nghe âm thanh của xe ô tô đã đi xa, YoonGi  mới đi ra, cậu không cố ý trốn tránh hắn, cho dù là buổi tối, không nhìn rõ cái gì, nhưng hắn không mặc quần áo, cậu vẫn thấy được, cậu vốn là người bảo thủ, cái gì mà gọi là không mặc quần áo, JungKook vẫn mặc một cái quần bơi mà. 
YoonGi dọn dẹp xong, mấy ngày nay luôn trong trạng thái thích ứng với hoàn cảnh mới, cho nên cậu khong suy nghĩ nhiều được, bây giờ mọi thứ đã yên tĩnh lại, cậu phát hiện, nơi sâu nhất trong tim cậu vẫn rất đau. Cậu đi ra ngoài, đứng xa xa nhìn chỗ ở của chính mình, dường như không thấy điểm dừng, cậu cúi đầu, đôi môi có chút chua xót, cậu không cần một ngôi nhà thật lớn, chỉ cần có người yêu thương cậu là tốt rồi. Lấy lại tinh thần, cậu đi về phía trước, mất đi tình yêu, cậu vẫn phải sống tiếp, không phải sao? Trái tim của cậu đau, như vậy cô vẫn cảm thấy mình đang sống, Hoseok , hắn không có sai, hắn chỉ lựa chọn người thích hợp với hắn. Cậu cũng không có sai, chỉ là giữa hai người không có duyên phận mà thôi. 
Đứng trước cửa tòa soạn báo, cậu như bừng tỉnh, cậu hít một hơi thật sâu, đẩy cửa đi vào, vẫn là nơi đó, vẫn là cậu, chỉ là trái tim cậu đã khác trước.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
"YoonGi, lấy cho tôi một cốc cà phê, nhanh lên." Một bàn tay quen thuộc vươn ra, cậu đi qua, cầm lấy chiếc cốc, nụ cười trên mặt thản nhiên có chút mệt mỏi.
 "Quên đi, tôi tự đi lấy thì hơn." Không biết có phải nụ cười quá gượng gạo trên gương mặt cậu, khiến người khác cảm thấy lương tâm cắn rứt, người nào đó đứng dậy rời khỏi ghế ngồi, cậu nhìn chằm chằm bàn tay trống trơn, ánh mắt cũng trở lên trống rỗng. 
Trong phòng photocopy, cậu chuyên tâm vào công việc, quản lý cũng không mắng cậu, chỉ là cảnh cáo một chút, nếu còn không đi làm, sẽ trừ tiền lương của cậu, cậucũng đâu phải cố ý, không ai biết, cậu thất tình và ngay sau đó là kết hôn. " YoonGi." MinAh đi tới gần cậu, đưa tay vỗ nhẹ lên bả vai cậu. " YoonGi , loại người như hắn không xứng, cậu tốt như vậy, nhất định sẽ có một người đàn ông tốt yêu cậu, Jung Hoseok  thực sự không xứng với cậu."
MinAh khẽ cắn môi, không biết phải an ủi cậu ra sao. Hôn lễ kia đã phát sóng trên ti vi, cậu nhất định đã xem, YoonGi  đáng thương, chắc chắn cậu đã rất đau đớn, cậu yêu người đàn ông kia như vậy, tên đáng chết, không yêu cũng đừng tiếp cận YoonGi, không cần cho cậu ấy hi vọng, nếu biết sớm, trước kia đừng gặp có phải tốt không. YoonGi cúi đầu, cảm giác đau đớn dâng lên trong trái tim. Không phải hắn không xứng với cậu, mà chính cậu không xứng với hắn, cũng sẽ không có người đàn ông nào yêu cậu. Bởi vì cậu đã kết hôn, mặc dù cuộc hôn nhân này không có tình yêu. Ai, MinAh thở dài, ngồi trên mặt bàn, thuận tay cầm lấy một tờ tạp chí, nhàm chán mở ra, không khí hiện tại thực sự bức bách, YoonGi như vậy khiến cô không biết phải nói gì mới tốt. Dường như nói cái gì cũng không đúng, đều gây tổn thương cho cậu, cuộc sống của cô thực khổ a. "Hazz, lần nào cũng là người đàn ông này, ai, lớn lên thật sự quá đẹp trai, nếu là bạn trai mình thì tốt biết mấy." MinAh nói một hồi.
 " Jeon JungKook, đến cái tên cũng dễ nghe như vậy, thật là một người đàn ông có một không hai." YoonGi đang đắm chìm trong suy nghĩ của chính mình, nghe đến cái tên Jeon Jungkook, cậu đột nhiên ngẩng đầu, MinAh vừa nói gì vậy, Jeon Jungkook, là Jeon JungKook kia sao. MinAh vẫn đang mải mê xem tạp chí, mất cảnh giác buông lỏng hai tay, bỗng cuốn tập chí không cánh mà bay. 
"Này..." Cậu ngẩng đầu lên, chớp mắt, thấy người lấy đi cuốn tạp chí, là YoonGi . YoonGi lật ra, quả nhiên, là người đó, trên tập chí tấm hình hắn cao lớn trầm ổn, trước mắt cậu vẫn không chút thay đổi, bộ âu phục màu đen bó sát người, càng lộ thêm sự lạnh lùng vốn có của người đàn ông, tuy là chụp nghiêng mặt, vẫn nhìn rõ đường nét của khuôn mặt, cả người cao lớn, ánh mắt đầy mị lực cuốn hút người khác. Sự ngạo mạn hiện rõ nét. Lòng cậu khẽ dao động, tiếp tục nhìn xuống những dòng chữ bên dưới, tất cả đều lọt vào tầm mắt của cậu. Jeon JungKook, quả nhiên JungKook. Hắn...

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 57
"Này, YoonGi, cậu không phải không thích mấy thứ này sao?" MinAh vẫn ngồi trên mặt bàn, ngạc nhiên hỏi YoonGi, cả ngày cậu ấy đều bị bắt nạt, lấy đâu ra thời gian giải trí mà xem mấy thứ đó.
 "Mình, mình chỉ tiện xem chút thôi." trong ánh mắt có chút không tự nhiên, ngón tay cầm cuốn tạp chí dùng sức. Bởi vì không xem cho nên cậu không biết, hóa ra, trượng phu của cậu chính là hắn.
 "A, tớ nói nè, trên đời này không phải chỉ có mình Jung Hoseok  là đàn ông, Jeon JungKook này nè, một trong một trăm thương nhân trên thế giới, nắm trong tay quyền lực lớn nhất của tập đoàn JJK thần bí nhất, chỉ cần hắn dậm chân một cái, nghe nói cả thương giới sẽ chấn động ngay lập tức." 
MiaAh  vừa nói vừa khoa chân múa tay miêu tả, "Nếu là bạn gái hắn, cả đời này cũng đáng giá, không nói đến hắn có trong tay một tập đoàn lớn như vậy, người đàn ông này từ diện mạo, đều khiến cho người khác nằm mơ mỉm cười." MinAh nói xong, tự biết với thân phận của bọn họ, làm sao có thể với một người đàn ông như này, cũng chỉ có thể mơ mộng mà thôi, YoonGi buông tờ tạp chí trong tay xuống, nếu MinAh đã biết cậu kết hôn, hơn nữa, chồng cậu còn chính là Jeon JungKook trong tạp chí, không biết cô ấy sẽ như thế nào.
 Cậu luôn cho rằng thân phận người đàn ông kia không bình thường, từng cử động của hắn, dù là nhỏ nhất cũng có khí chất, hắn là người phi thường, chỉ là không nghĩ đến thân phận so với tưởng tượng của cậu còn cao hơn rất nhiều, thật đáng sợ. Một trong một trăm thương nhân trên thế giới, tổng tài tập đoàn họ Jeon , tuy cậu không thích đọc những tạp chí này, nhưng cũng đã nghe qua tập đoàn họ Jeon, không ít người bằng mọi cách đều muốn vào công ty đó làm việc, chỉ là cậu không rõ, tổng tài JJK là ai. Hóa ra, hắn chính là Jeon JungKook . Cậu cũng không có cảm giác tốt hơn, cũng không cảm thấy tự hào, trong lòng cậu như có một vật gì đó rất nặng chìm xuống, giống như lời nói của MinAh , nếu thân phận của hắn cao quý không ai sánh được. Sẽ có rất nhiều cô gái xếp hàng chờ hắn tiếp cận, vì sao hắn lại chọn một người bình thường như cậu, cậuvà hắn là người của hai thế giới khác nhau. Ánh mắt cô khẽ động, tất cả câu hỏi của cậu đều không có câu trả lời. 
Một ngày nay, cậu cảm thấy thời gian trôi thật chậm, một phần do tinh thần quá căng thẳng, gần đây đã phát sinh quá nhiều chuyện, cậu thực sự khó mà đón nhận được. Cậu đi ra ngoài, đưa bàn tay chắn trên đôi mắt, quả nhiên, những hạt mưa bụi rơi xuống, cảm giác mát lạnh, cậu không do dự bước đi trong mưa, mưa cũng không lớn, từng hạt mưa bụi dừng trên mặt cậu, khiến sắc mặt cậu nhợt đi. Cậu cố gắng bước đi nhanh. Không phát hiện có một chiếc xe đang đi theo sau cậu, người đàn ông ngồi trong xe, trong mắt đầy sự thống khổ. " YoonGi..." Bờ môi khẽ mấp máy, cẩn thận lái xe theo sát sau cậu.
Chương 58
Cậu gầy quá, từng hình ảnh trong quá khứ xuất hiện trước mắt hắn, cảm nhận sự đau đớn tột cùng, nụ cười của cậu, những giây phút hai người ở bên nhau, lần lượt chạy qua trước mắt hắn, rất rõ ràng, cậu giống như hơi thở không thể biến mất. Hô hấp trở nên khó khăn, hắn không dám bước tới, hắn sợ ánh mắt đầy hận thù của cậu, cũng sợ sự đau xót trong đôi mắt cậu, hắn chỉ có thể làm như vậy, đi theo phía sau cậu, đứng xa xa nhìn cậu. Thực sự, hắn rất muốn hỏi cậu, cậu có khỏe không? Hắn nắm chặt tay lái, cười chua sót, cậu còn có thể tốt sao? 
YoonGi nhìn thấy một gian nhà nhỏ, trong ánh mắt có ý cười, đây là nơi cậu ở thật lâu trước kia, đồ vật bên trong mới chỉ dọn có một chút, còn rất nhiều đồ, cậu muốn dọn dẹp toàn bộ. Nhà họ Jeon cái gì cũng không thiếu, nhưng lại đầy sự cô đơn, cho dù những thứ này cũ vẫn khiến cậu nhớ lại, cảm thấy mọi thứ tốt đẹp hơn, tuy có chút đau khổ, cậu vẫn không buông tha được cho quá khứ. Ai cũng có một quá khứ, ý cười trong mắt dần biến mất, cúi đầu chớp mắt, một giọt nước mắt nhẹ nhàng rơi xuống. Cậu vội vàng xoa nhẹ hai mắt, kiên cường nở nụ cười. 
Mở cửa, mọi thứ bên trong vẫn như lúc cậu rời đi, không chút thay đổi, căn phòng này được cho thuê, tất cả đồ đạc đều đầy đủ, có thể sẽ được cho thuê lại, cậu đã ở đây vài năm rồi, có rất nhiều kỉ niệm. Có rất nhiều thứ không muốn buông tay, cuối cùng vẫn phải từ bỏ. Cậu mở ngăn kéo ra, cầm lấy từng đồ vật, một số thứ có thể bỏ đi, giống như kí ức, lồng ngực như bị một thứ gì đó đè nặng, kỳ thực đôi khi cố quên so với nhớ còn khiến người ta đau đớn hơn. Dọn xong một chút đồ, cô lưu luyến quay đầu lại, nhìn nơi mình đã ở thời gian qua. Đây không phải nhà cho nên, không phải là bỏ đi. 
Cậu đi ra, bên ngoài mưa đã tạnh, bầu trời vẫn tối sầm, có một chút khó chịu, cậu hít một hơi thật sâu, trong không khí có mùi của bùn đất, còn cả mùi ẩm ướt của nước. Cầm túi đồ, cậu đi ra, không thể quay đầu nhìn lại vì đã không còn gì nữa, câuu đã quyết định rời đi, không cần ... Quay đầu lại, làm như thế chỉ có tổn thương thêm mà thôi, không bằng cứ rời đi thật xa. " YoonGi..." 
Từng âm thanh mang theo nỗi đau vang lên sau lưng cậu, giọng nói quen thuộc đã từng khiến trái tim cậu loạn nhịp, hiện tại lại xa lạ khiến cậu đau lòng. Thân thể hắn khẽ run, cảm giác tê liệt, cả người nặng đi, không thể bước tới. Cậu khẽ hít hít chiếc mũi nhỏ, cố gắng không để nước mắt rơi xuống, nhưng đôi mắt giống như cơn mưa phùn vừa rồi, nước mắt không ngừng chảy xuống. Cậu đi về phía trước, từng bước từng bước đi khỏi thế giới của hắn. "Đừng...YoonGi... Đừng đi." Jung Hoseok  chạy tới phía sau, ôm chặt lấy YoonGi, đây là người hắn yêu trong ba năm quá, cũng là người con trai hắn muốn cưới, muốn dùng cả đời để chăm sóc người này, hắn biết hắn không có tư cách, chỉ là nhìn thấy cậu cầm những thứ đồ này đi, hắn liền sợ hãi, sợ cậu sẽ rời đi, cậu sẽ đi đâu, có phải cậu sẽ không trở lại nữa, hắn cũng không thể nhìn thấy cô nữa. Chỉ cần tưởng tượng, vĩnh viễn không thể gặp lại, hắn cảm thấy trái tim mình như ngừng đập.
-----------------------

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết