BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - Người chồng máu lạnh P8

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 44
Hắn oán hận đập tay vào tường, sau đó dựa lưng vào tường, hắn ngẩng đầu lên, thở phì phò, khắp trên người hắn là vết cào của người phụ nữ kia, thấy được vừa rồi bọn họ đã trài qua kích thích thế nào.
"Thực xin lỗi, YoonGi... Thực xin lỗi..." Hắn không ngừng thì thào tự nói, dừng sức túm tóc mình. Cái hắn có thể cho cậu chỉ có trái tim này, con người hắn, thân thể hắn đã sớm không còn thuộc về hắn, nhưng YoonGi còn cần trái tim hắn sao?
Dòng nước ấm không ngừng chảy trên đầu hắn, trên người, có thể xóa đi hương vị của người đàn bà kia trên người, lại không thể xóa đi cảm giác dơ dáy trong tim hắn.
Mắt của hắn bị nước nóng chảy vào đỏ lên, không biết có phải nước mắt của hắn hay không, cứ như vậy rơi xuống.
Khi YoonGi mở to mắt đã thấy ánh sáng rực rỡ, cậu nâng thân thể mệt mỏi ngồi dậy, trước mắt không phải căn phòng nhỏ của cậu, một nơi xa lạ, một căn phòng thật lớn.
Ngón tay cậu khẽ động, cảm giác từ đầu ngón tay truyền đến lạnh lẽo, cúi đầu, nhìn thấy những tơ máu trên tay cậu.
Cậu kết hôn, cùng một người đàn ông xa lạ, cũng một ngày với hôn lễ của Hoseok .
Cậu đứng lên, mở bức rèm, gian phòng ngập tràn màu sắc tươi sáng của mùa thu, cậu ngẩn người, cậu căn bản không biết mình muốn gì, có thể làm gì?
Ngón tay cậu theo thói quen vỗ về chiếc vòng trên tay cậu, trong mắt hiện lên tia đau đớn, cho dù có thế nào, cậu cũng sẽ không lựa chọn tháo nó xuống, nó là bảo bối của cậu, là một trong số ít những thứ cậu có được.
Cậu khẽ chuyển người, từ trong tủ lấy ra bộ quần áo, cậu từ trước tới giờ vẫn không thay đổi, không hề thay đổi.
Cậu mở cửa, bên ngoài yên tĩnh chỉ nghe thấy tiếng bước chân của cậu, cậu nhẹ nhàng bước đi, sợ ảnh hưởng đến người chồng xa lạ kia. Cậu đi xuống cầu thang, nhìn thấy một căn phòng cuối cùng phía bên trái, nếu cậu không nhớ nhầm, đó chính là căn phòng của hắn, phòng hắn ở bên trái, phòng cậu ở cuối cùng bên phải, không biết đây có phải khoảng cách giữa bọn họ không, cậu không muốn hỏi mình có đáng thương không, không có khách tới dự hôn lễ, không cầu kì, nhưng hắn vẫn cho cậu, cái cậu muốn là một cuộc hôn nhân.
Không có phòng cưới, nhưng hắn có thể cho cậu một chỗ ở được, coi như là nhà của cậu, cậu nên là thỏa mãn mới đúng? Còn cái gì có thể lưu luyến.
Cậu bước nhẹ xuống lầu, chỉ sợ không những quấy rầy hắn, còn có cậu con trai kia.
Đi tới cửa, đôi giày cao gót đặt trước cửa tối qua đã không thấy, tay cậuđặt trên lồng ngực, khẽ thở dài nhẹ nhõm, như vậy cũng không xấu hổ chứ, có lẽ cậu đã là người thứ ba can thiệp hắn và cô gái ấy, bọn họ yêu nhau, cậu an ủi mình, nhưng đôi môi cậu đã nếm quá nhiều vị đắng rồi.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Cậu tìm một lúc lâu, cuối cùng đi vào phòng bếp, đồ gì cũng thật mới, rất sạch sẽ, cậu mở tủ lạnh ra, khẽ thở dài nhẹ nhõm, thật tốt, trong tủ lạnh không có thiếu thức ăn, có thể làm chút đồ ăn, cậu nghĩ nơi này không có nấu cơm, bởi vì quá sạch sẽ.
Đây không phải cuộc hôn nhân cậu muốn, người đàn ông kia cũng không phải người cậu muốn lấy làm chồng, nhưng cậu muốn giúp hắn làm đồ ăn, vì hai người đã kết hôn.
Cậu nhanh tay rửa thức ăn, thỉnh thoảng từ phòng bếp truyền đến tiếng đinh đinh đang đang, giống như một tiếng đàn, không có theo luật, lại khiến cho người khác thoái mái.
Đôi khi quá yên tĩnh, cũng không tốt.
Jeon JungKook thay một bộ quần áo, luôn đứng ở trước cửa sổ, chiếc bóng của hắn như một bóng ma, khiến hắn càng trở nên lạnh lùng khó tiếp cận, ngón tay vỗ về chiếc nhẫn của mình, đây là tự hắn thiết kế, có thể cả đời, người kia đều không cần.
Chương 45
Không thể đưa cho cô ấy, vậy đưa cho ai cũng không quan trọng.
Hắn đi tới mép bàn , mở ngăn kéo, lấy một hộp xì gà từ bên trong, mở ra nhìn, không còn điếu nào cả, tay hắn đưa lên khẽ day trán, xem ra, gần đây hắn hút thuốc cũng thật lợi hại.
Hắn đột nhiên nhớ tới, hắn mới cưới một cậu vợ, không biết bây giờ cậu ấy đang làm gì, hắn tựa vào bàn, khẽ mím môi, hắn cười một người chính bản thân còn không cần, một người vợ mà cũng chẳng phải vợ.
Ánh mắt màu trà hiện lên đau đớn kịch liết, rất nhanh liền biến mất, bất luận ở thời điểm nào, tổng tài tập đoàn họ Jeon, Jeon JungKook  cũng sẽ không để lộ một kẽ hở, không có lộ bất kì nhược điểm nào, .
Hắn không để ý, đánh giá bên ngoài một chút, ném hộp xì gà vào trong ngăn kéo, sau đó mở cửa đi ra ngoài.
Hắn xuống tầng, ngoài ý muốn nhìn thấy trên bàn bữa sáng, chưa tính là hắn thích ăn gì, nhìn cũng rất ngon miệng, hắn híp hai mắt lại, không biết đã bao lâu hắn không ăn một bữa sáng như vậy, có thể nói, bao lâu hắn chưa sử dụng đũa.
Hắn chăm chú nhìn đồ ăn trên bàn, bỗng hắn trừng mắt, dường như những thức ăn kia có thù với hắn, kì thực chỉ có hắn biết, trong lúc này, hắn cảm giác rất đói bụng.
Lâu lắm rồi hắn không có cảm giác đói bụng, hắn là một người làm việc điên cuồng, bình thường không ăn cơm nhiều lắm, đến bữa thì ăn, từ nhỏ hắn lớn lên ở nước ngoài, đã quen với tảng thịt bò và một số đồ ăn khác, thật khác biết, những thức ăn tinh khiết kiểu Trung Quốc, hắn rất ít khi ăn, đương nhiên hắn cũng sẽ không rảnh đi ra ngoài ăn, ăn ở công ty là được rồi.
Jeon JungKook có thể không ăn cơm, nhưng không thể không làm việc.
Chuông cửa phía sau vang lên, hắn nhìn nhìn màn hình, sắc mặt lộ ra vẻ không vui, hóa ra là Taehyung, hắn đứng lên đi mở cửa, hắn còn không nghĩ ra, cái nhà này ngoài hắn ra còn ai có thể đi mở cửa, hoặc là Taehyung tự mở cửa đi vào.
So sánh ra, điều thứ nhất thực tế hơn rất nhiều.
" JungKook, tôi đến thăm cậu, cậu có nhớ tôi không?" Cửa vừa mở ra, TaeHyung  lộ ra hàm răng trắng, trên mặt thất chói mắt, hắn dang hai tay, bổ nhào vào, Jeon JungKook xoay người, đêm hắn ném ra bên ngoài.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
" JungKook, cậu cũng không cần phải máu lạnh như vậy, chúng ta mọt ngày không có gặp mặt, cậu cũng không nhớ tôi sao?" TaeHyung sờ mũi mình, người này thực không đáng yêu, đem tất cả chuyện lớn nhỏ trong công ty ném cho hắn, hắn là ai, hắn là phó tổng  JJK a, sao lại mệt mỏi giống con chó vậy, Huân hắn thì tốt rồi, ở trong này nghỉ ngơ, ăn ngủ tốt.
"Có chuyện gì?" Jeon JungKook thản nhiên nhìn TaeHyung   giống như một đống rác ở trong nhà, đổi giày, cởi áo khoác, sau đó đưa chân ngồi trên ghế sa lon của hắn. Người này, từ khi nào đã coi nhà của mình thành nhà của hắn vậy.
"Không có việc gì không thể tìm cậu sao?" bờ vai TaeHyung khẽ cứng lại, "Tôi vừa đi qua, đói bụng, muốn tới dùng cơm cùng cậu, tôi sợ cậu sẽ mệt chết, đến lúc đó, tôi cũng mệt chết theo."
Chương 46
Hắn khẽ nhướn nhướn mày, hắn chính là người có lòng tốt, xem đi, JungKook chỉ là một người bạn học với hắn, vậy mà TaeHyung không những quan tâm đến những chuyện trong công ty còn quan tâm cả cuộc sống của hắn, cảm giác mình sắp trở thành mẹ già.
Jeon JungKook khẽ mím môi, đối với lòng tốt của TaeHyung, hắn cũng không lộ vẻ gì cả.
"A, đây là mùi vị gì, thơm quá?" TaeHyung hít hít vào, sợ mình nhầm, bụng hắn không ngừng kêu lên, mùi vị này giống như mùi thức ăn, hắn vội đứng lên, Jeon JungKook tên này không phải ở trong này giấu đồ ngon đi, thật là keo kiệt.
Hắn nhìn về phía bên phải, nhìn thấy một bàn đồ ăn, ánh mắt sáng ngời.
"Ông trời của tôi, tôi không nhìn lầm đi, cậu thực sự giấu đồ ăn ngon a." Hắn xoa nhẹ hai mắt của mình, vội vàng đi tới, hắn nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn sắp chảy nước miếng, nhưng không biết bắt đầu như thế nào, cũng không biết nói như thế nào, không có đũa a.
Hắn cũng không thể như người cổ dùng tay ăn.
Mặc kệ, hắn coi thường ánh mắt muốn giết người của Jeon JungKook, trực tiếp cầm lấy một miếng nhỏ thức ăn, bỏ vào trong miệng, thật ngon quá, tuy hơi kém so với đầu bếp làm, nhưng hương vị cũng rất nhẹ nhàng, cảm giác như gia đình vậy.
Hắn liếm liếm đầu ngón tay, còn muốn lấy thêm một miếng thức ăn nữa lại bị chặn lại.
Đôi mắt màu trà không hờn không giận nhìn chằm chằm vào TaeHyung, giống như hắn thiếu mất mình mấy trăm vạn.
" JungKook, tôi chỉ ăn có một chút, cậu không cần nhỏ mọn như vậy a?" Hắn còn muốn ăn nữa, nhưng ánh mắt đối diện hắn càng ngày càng lạnh, hắn cúi đầu xuống, tốt lắm, hắn biết rồi, hắn chịu thua, chờ tên này ăn trước a, biết đâu hắn ăn còn dư lại a? Cậu chủ tịch a.
Jungkook hắn khi nào thì nhỏ mọn như vậy, chỉ là một bữa cơm, cần phải như thế sao? Tiền của JungKook  đưa cho, hắn tiêu kiếp này, kiếp sau sau nữa, cũng chưa chắc xài hết, khóe miệng hắn khẽ trùng xuống, hắn thực sự không có tiền đồ, quay lưng lại lần nữa liếm liếm đầu ngón tay của mình.
Mùi vị này thực sự rất thơm, hắn đang đói có thể ăn hết cả bàn thức ăn này.
Một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền đến, không phải tiếng giày cao gót, rất nhẹ, có chút lãnh đạm, hắn xoay người, thấy một cậu con trai, một người  trẻ tuổi.
Chờ chút,, trong nhà JungKook làm sao lại có người, không đúng, trong nhà hắn sao có thể xuất hiện một cậu con trai, đây là người giúp việc, coi như là người giúp việc làm việc theo giờ, hắn nghiêng nghiêng mặt mình, ngón tay xanh đưa lên cằm, không ngừng đánh giá người con trai này.
Cậu này thoạt nhìn rất trẻ, gương mặt nhỏ nhắn không có chút son phấn, ngũ quan được xinh đẹp  thập phần thanh tú, hình dáng cũng rất bình thường, vừa nhìn là biết mới một thanh niên  mới gia nhập vào xã hội, đơn thuần dễ bị lừa, mắt của cậu như cánh bướm nhẹ nhàng chớp, thực dễ dàng nhìn ra cậu ấy đang nghĩ cái gì.
Tuyệt đối là một tiểu bạch thỏ.
Một tiểu bạch thỏ sao lại ở trong phòng của con sói hoang dã này chứ, sẽ không sợ bị hắn làm thịt sao, không dúng, hắn vội vàng phủ định ý nghĩ như vậy, JungKook người này, cuộc sống bình thường trừ bỏ công việc với công việc, giống như một tên hòa thượng, trong lòng hắn ngoại trừ người phụ nữ kia, tất cả những người khác đều muốn dính lấy hắn, một người đàn ông vượt trội về mọi mặt, nhưng lại là một người đàn ông si tình hiếm có.

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết