BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - Người chồng máu lạnh P6

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 32
Gần đây, nhị công tử của tập đoàn Jung thị đã kế thừa chức vị tổng tài, sắp tới còn lấy người mẫu của tập đoàn JJK, chính là thiên kim tiểu thư nhà Kim thị, Kim NaNa làm vợ, đôi trai tài gái sắc, quả nhiên là trời sinh một đôi, ném tờ báo trong tay ra, hắn tựa người vào chiếc ghế mềm mại.
Khóe môi hờ hững, dường như có chút ý cười châm biếm.
Trong xe toàn khói thuốc, hắn không biết mình đã hút bao nhiêu, cho đến khi không ngừng ho khan một lúc, cảm thấy trong xe thực sự quá nhiều khói thuốc, còn không khí thì đang ít dần.
Hắn vẫn tiếp tục hút.
YoonGi mở mắt ra, lúc này trời đã sáng, cậu ngồi dậy, phát hiện mình không còn chút sức lực, cậu không biết cậu đã ở trong nhà mấy ngày, cậu chỉ biết, cậu tỉnh lại ngủ, ngủ lại tình, cũng không biết bao lâu đã không ăn cơm.
Hình như từ sau khi uống xong bát súp kia.
Cậu đứng lên, rót cho mình một cốc nước, nước chảy vào cổ họng, làm cậu ho khan một lúc. Cậu đặt chiếc cốc trong tay xuống, nhìn chính mình ở trong gương, thật nhếch nhác, xấu xí, cũng rất bất lực.
Gương mặt cậu vốn rất bình thường, bây giờ thật sự rất khó nhìn, đôi mắt sưng đỏ khiến gương mặt không có chút thần thái, trên mặt vẫn còn vết nước mắ, cậu không biết mình khóc khi nào, có thể khi đang nằm mơ, cũng sẽ khóc.
Cậu ngoài trừ ngủ ra, còn rất ưa thích khóc.
Cậu hẳn là nên đi làm, MinAh nhất định giúp cậu xin nghỉ, cậu cần công việc, cũng cần tiền, vởi vì cậu còn muốn sống, có lẽ cuộc sống đối với cô không thống khổ như thế, như vậy thật không công bằng, nhưng cậu vẫn muốn sống tiếp.
Cậu thay một bộ quần áo, thực ra cũng chỉ là quần áo cũ.
Đi vào tắm rửa, cậu mở to đôi mắt vô thần của mình, đối với chính mình nở một nụ cười an ủi, cậu phát hiện đến thói quen cười, mình cũng không còn.
Hôm nay, cậu sẽ trang điểm một chút, đánh một chút phấn, tô một chút son, như vậy mới có chút tinh thần, nếu không, cậu sẽ rất giống quỷ, cậu tự giễu cười, thực ra, cậu coi Jung Hoseok là sinh mệnh của mình, hắn chính là ánh mặt trời ngẫu nhiên xuất hiện trong cuộc đời cậu, chỉ là không thể ngày nào cũng là ánh mặt tròi,ư, mặt trời không phải ở bên ngoài sao?
Ban đêm, vốn không có mặt trời.
Bọn họ vốn là người thuộc hai thế giới khác nhau, chia tay, cậu đã dự đoán được, chỉ là, vì sao lại nhanh như vậy, cậu còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, cậu còn chưa có giành những điều tốt nhất cho hắn, hắn đã rời khỏi cậu.
Sau này, hắn là chồng của người phụ nữ khác, không còn Hoseok  của cậu nữa.
Người phụ nữa rất xinh xắn, cậu ấy như vậy, mới hợp với hắn.
Môn đăng hộ đối, còn có dung mạo, tất cả, bọn họ là trời sinh một đôi, YoonGi chỉ là một con vịt xấu xí, vĩnh viễn không thể biến thành thiên nga.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Cậu nghĩ , khóe mắt có chút nóng, cảm giác tan nát cõi lòng, có chút đáng thương, nước mắt làm lớp phần trên mặt trôi đi, cậu vội lau khô nước mắt, lại đánh thêm chút phấn vào rồi đi.
Thời gian dài không ra ánh sáng, nhất thời không thích ứng được, cậu vội lấy tay che phía trên hai mắt, sau đó đi về phía trước, hai chân lại không có sức, chỉ bước đi cũng cảm thấy khó khăn.
Một lúc sau khi cậu rời đi, ở chỗ tối có một người đàn ông đi ra, người đàn ông lạnh lùng, tay đút túi quần, một làn khói thuốc tỏa ra.
Tòa soạn báo, cậu ôm lấy một đống đồ, chuẩn bị cho công việc của mình, không có cậu, những việc này không ai làm, cậu cười một tiếng vô thần, cứ như vậy đi cũng tốt, bận bịu như vầy cô sẽ không phải suy nghĩ nhiều, cũng không khó sống, ánh mắt cậu yếu ớt, dùng sức chớp mắt, cậu đi vào phòng phô tô, cứ vậy hết một buổi sáng, thêm một buổi chiều, sau đó là một ngày, cậu không đi ăn cơm, cậu không đói bụng, chỉ là không có cảm giác đói.
Chương 33
" YoonGi , cậu có khỏe không?" MinAh không biết từ khi nào đã đứng trước mặt cậu, tay đặt lên bả vai cậu, " YoonGi , người như vậy, không đáng để cậu yêu, hắn đã kết hôn cùng người khác, cậu đừng nhớ hắn nữa."
MinAh  nói xong đã muốn vả vào miệng mình, xem xem cậu vừa nói gì, không phải đã tự nói trước mặt YoonGi  sẽ không nhắc đến người đàn ông kia sao?
Như thế nào cậu lại không quản được miệng mình, lại nói ra.
YoonGi  khẽ run người, động tác trên tay vẫn tiếp tục, xem ra, mọi người cũng đã biết, thêm cả chuyện mà MinAh biết , Jung Hoseok  bây giờ đã là người có tiếng tăm rồi, Jung  thị cũng là một công ty lớn, hắn muốn kết hôn, làm sao có thể lấy người như cậu, mà cậu là bạn gái của hắn trong ba năm qua, quan hệ của bọn họ cũng chỉ có MinAh biết.
Cậu khẽ cắn môi của mình, lắc đầu, muốn nở nụ cười, lại cảm thấy rất khó khăn.
"Mình biết, bọn mình không thể ở cùng một chỗ, đây là chuyện sớm hay muộn, là chính mình quá tham lam." biết rõ khoảng cách giữa hai người, nhưng vẫn như con thiêu thân lao đầu vào lửa.
Nhưng cậu không hề hối hận.
Cho dù, hiện tại cậu rất đáng thương.
MinAh buông tay xuống, cười không tự nhiên nói, "Tớ đi mau ít thức ăn cho cậu, cậu chắc đói bụng rồi?" Cô không chờ phản ứng của YoonGi , đã bước đi ra ngoài, trong lòng YoonGi  chua xót khiến cậu muốn khóc.
YoonGi chớp mắt, đôi mắt trống rỗng đầy nước.
Tiếng máy pho to dừng lại, bốn phía trở nên cực kì yên tĩnh, trong không khó loáng thoáng truyền lại hơi thở.
Dòng lệ chậm rãi chảy xuống.
Cậu nhớ lại, cậu luôn ngây ngô nhin người đàn ông kia ôn hòa cười, cuộc đời này, sự ôn nhu của hắn đã giành cho một cô gái khác.
Trong lòng có cái gì đó thặt chặt, tầm mắt cùng trở nên mơ hồ.
Cậu đưa tay bịt miệng để ngăn tiếng khóc của mình bật ra, nước mắt của cô cứ như vậy rơi xuống. Cậu khóc đỏ hết mắt, đôi mắt sưng lên, không còn cách nào chịu đựng thêm nữa, lông mi dài khẽ động, cậu cảm thấy từng bộ phận trong cơ thể mình, vì hắn đã thuộc về người phụ nữ khác mà chết đi.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Cậu bước đi mệt mỏi ở trên đường, trên đường cũng không có nhiều người, một đôi tình nhân đi qua người cậu, cậu hâm mộ nhìn bóng dáng họ, đèn đường xa xa chiếu lên gương mặt cậu, lòng của cậu sắp bị vò nát rồi, cơn gió trong trẻo nhưng rất lạnh lùng.
Cậu đứng trước một quán ven đường quen thuộc, thật lâu thật lâu, hôm nay không phải vì quá lạnh, nên họ không mở quán, cả ngày hôm nay, một chút ấm áp trong lòng cậu cũng không có rồi.
Chương 34
Cậu xoay người, hướng về phía nhà mình, chỉ có vài bước mà thôi, con đường này lại giống như cuộc đời của cậu.
Khi nhìn thấy bài báo về lễ kết hôn của họ, cậu hiểu ra, chẳng trách MinAh lại biết nhanh như vậy, hóa ra, hôn lễ của nhà giàu lại náo động như vậy. Cậu nắm chặt tay một chút, muốn đi mua chút đồ, cuối cùng lại quên là phải mua gì rồi, nhìn tờ báo, có gì đâu.
Cậu cười khổ một tiếng, lại xoay người một lần nữa, trong lòng bàn tay có lẽ vẫn còn chút ấm áp, còn đầu ngón tau của cậu đã lạnh như băng rồi.
Đóng cửa lại, cậu nhìn nhìn bên ngoài, đèn đường mới bật rực rỡ, cậu thở dài, sự cô đơn của cậu, còn cả nước mắt thương tiếc. Hiện tại lại rơi xuống, lẳng lặng rơi, tỉnh táo, cũng đã mất.
Thì ra để quên đi so với yêu còn khó khăn hơn.
Ngày hôm sau, cậu nói dối, không muốn đi làm, bởi vì cậu không muốn biết, không muốn nhìn, cậu đã biết, hôm nay là ngày hắn kết hôn, cậu gắt gao nhắm chặt mắt của mình, gương mặt tái nhợt. Chỉ cần cậu vô tình mở mắt sẽ cảm thấy rất đau đớn.
Có một người đàn ông luôn đứng phía sau cậu, hắn cũng nhìn qua vào bên trong hội trường hôn lễ, rất nhanh, ánh mắt của hắn lại rơi trên người cậu, khóe môi hắn khẽ nhếch lên lạnh như băng, thuân tiện cầm điện thoại trên tay.
"Nhớ, đừng cho người không có thiếp mời đi vào." hắn lạnh lùng phân phó xong, dựa vào tường theo thói quen, thổi ra một luồng khói thuốc, một vòng một vòng khói thuốc trắng bay lên, hai mắt hắn u ám, thỉnh thoảng lại mơ hồ, không rõ ràng.
Mọi người đã rất chờ mong hôn lễ ngày hôm nay, bất luận kẻ nào cũng không thể phá.
Một màn hình ti vi lớn đặt ở trên tường, phát sóng tất cả hôn lễ ngày hôm nay, cậu ngẩng đầu nhìn lên, hôn lễ xa hoa, hoa hồng màu trắng thuần khiết, phục vụ trang nghiêm, còn có rất nhiều khách, rất nhiều người đã đến, cậu có thể nhìn ra, đây là một hôn lễ long trọng như thế nào, cậu nhìn thấy cha mẹ Jung Hoseok , nhìn thấy niềm vui sướng, hài lòng trong mắt cha hắn, mẹ của hắn thỉnh thoảng rơi lệ, nhưng vẫn cười nhìn con trai hạnh phúc.
Nếu hắn cưới cậu, có thể cũng như thế này sao, cho nên bọn họ không thể ở cùng một chỗ, phải không?
Không biết đã bao lâu, cậu đều không đi vào, cũng biết mình không có tư cách đi vào, nhìn từng người rút thiếp đỏ ra đi vào, cậucười chua xót, đợi cho chiếc xe hoa đi qua, cậu nhìn đến cô gái mặc váy cô dâu màu trắng, thực sự rất xinh đẹp, kết hợp với dáng người, không hổ là người mẫu nổi tiếng, từng cử động đều vô cùng tao nhã, nhẹ nhàng như gió, cô ấy mới xứng với Hoseok.
Lại một lần nữa ngẩng đầu, trên màn hình phát sóng trực tiếp hôn lễ xa hoa chưa từng có. Đèn lấp lánh, phóng viên, khách, còn có hoa tươi, rất đẹp, cũng khiến cho sự đẹp đẽ trong lòng cậu tan nát, cậu xoay người, nghe phía sau vang lên tiếng nhạc kết hôn.
"Đạt đạt đạt... Đạt đạt đạt.." Toàn bộ đều rõ ràng truyền tới tai cậu.
Ngày hôm nay, là hôn lễ của hắn, cô dâu không phải cậu, cậu nhịn không được quay đầu, nhìn thấy hắn mặc âu phục màu sẫm của chú rể, đã nắm tay cô dâu, đưa cô dâu đi vào nơi thiêng liêng kia, trên mặt cha mẹ hắn tràn ngập nụ cười.
Cậu đột nhiên đưa tay bịt kín miệng, nước mắt đã ngập trong mắt, sau đó rơi xuống, nếu không rời đi, cậu thật sự sẽ sụp đổ mất, cậu xoay người, giống như một người điên chạy về phía trước, trừ bỏ chạy, cậu thực sự không biết mình nên làm cái gì.
Người đàn ông trong góc khuất, đôi mắt màu trà cũng trở nên u ám, mọi thứ xung quanh trở nên yên tĩnh, môi khẽ mím lại thật nhanh.
Hắn đưa mắt lạnh lùng nhìn lên, trên gương mặt chú rể ngây ra, hắn đã nói hắn nguyện ý, Jung Hoseok , tất cả là hắn chấp nhận, hắn không có khả năng quay lại quá khứ, chúng ta cũng không thể, các người cũng không bao giờ quay lại được.
Các người... Hắn và cậu..

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 35
Hắn dụi tắt điếu thuốc trong tay, ngón tay bắn ra, ném tàn thuốc vào trong thùng rác gần đó, trên mặt đất, đã có không ít khói bụi, lại là cùng một nhãn hiệu, từ một người đàn ông mà ra.
Trong một quán nhỏ ven đường, YoonGi  cầm chiếc bát trong tay, chiếc bát chứa thứ cậu thích ăn nhất, cậu uống một ngụm, đem toàn bộ nước mắt nuốt vào bụng, mỗi khi nhớ đến hình ảnh hôn lễ xa hoa kia, lòng của cậu đau như bị ai thắt chặt.
Không biết sẽ kéo dài bao lâu, cũng không biết khi nào cậu sẽ quên.
Một ngày, hai ngày, một năm, hoặc là cả đời.
Cậu nuốt súp xuống, hương vị lan tỏa, nháy máy bức ra nước mắt cậu không muốn tiếp tục rơi.
Cậu cảm giác bên ghế có người ngồi xuống, một người vừa ngồi xuống bên cạnh cậu.
"Một bát súp, cám ơn." Giọng nói lạnh lùng cũng cao quý, cậu không cảm thấy xa lạ, cậu ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại trên gương mặt người đàn ông lạnh lùng lại tuấn mĩ, cậu bưng bát súp uống một ngụm, không biết vì sao một người đàn ông như vậy, lại hay tới nơi như thế này, một người, một cái bóng, hắn là hắn cũng rất thương tâm, có lẽ cũng giống như cậu.
Cậu không hỏi, hắn cũng không nói.
Hai người coi như là người xa lạ ngồi cùng một chỗ, yên lặng uống bát súp, giống như đã nói từ trước, cả hai đồng thời đặt bát xuống, lại nhìn đối phương, trong mắt thấy hình bóng của mình.
Giống như hiu quạnh, giống như hai linh hồn cô đơn.
" Jeon JungKook." hắn vươn tay ra, tay hắn rất lớn, rất rộng, cũng rất mạnh mẽ.
YoonGi  khẽ nắm tay mình, rồi vươn tay mình ra, đem bàn tay nho nhỏ lạnh như băng của mình đặt vào tay hắn, lòng bàn tay của người nay khác hắn với gương mặt của hắn. Thực sự rất ấm.
"Tôi là YoonGi." giọng nói mềm mại, cậu cố gắng cười, nhưng lại không thể, một động tác mỉm cười nho nhỏ, sao đối với cậu lại khó khăn như thế.
Jeon Jungkook nắm chặt tay cậu, giống như lần đó, tay cậu rất lạnh, cũng rất mềm, mơ hồ cảm nhận được vết chai trên tay cậu, đây là một cậu con trai rất vất vả.
YoonGi  rụt rụt tay lại, phát hiện hắn không có ý thả tay mình, bắt tay như vậy có phải quá lâu không, hay là hắn quên.
" Cậu có muốn kết hôn hay không?" Hắn đột nhiên thả tay ra, trong ánh mắt màu trà hiện lên chút gì đó, lại nhanh chóng biến mất, làm cho người khác không thể theo kịp.
"Kết hôn?" YoonGi đưa tay về, cũng thu hồi tầm mắt của mình, cậu muốn a, sao có thể không muốn chứ, thậm chí có khi mơ cũng thấy chính mình mặc áo cưới, khi tỉnh lại cậu liên cười, cậu muốn một gia đình, một người chồng yêu thương cậu, một ngồi nhà không lớn, không nhỏ, chỉ cần là nhà.
Hiên tại, người đàn ông có thể cho cậu tình yêu, cho cậu một gia đình, cũng không thể cho cậu nữa... Môi của cậu khẽ mân lại, cảm giác chua sót, cô sẽ có gia đình sao, sẽ trở thành vợ của một người đàn ông sao?

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 36
Tôi chỉ muốn biết, cậu có muốn hay không?" Từ trước đến nay lời nói của hắn luôn rõ ràng, đơn giản không câu lệ, hắn không cần biết quá trình, cái hắn muốn chính kết quả.
Muốn hay không muốn, cần hay không cần?
YoonGi  ngẩng đầu lên, sương mù bao phủ trong mắt khiến cậu không nhìn rõ gương mặt của người đàn ông kia, chỉ là trong mơ hồ vẫn cảm nhận rõ đường nét gương mặt người này rất sắc nét, cậu không rõ, sắc nét bao nhiêu.
"Tôi nghĩ..." Cậu nhẹ nhàng gật đầu một cái, thật sự chờ mong một hôn lễ thuộc về mình, có cậu, cũng Jung Hoseok ...
Jeon JungKook đứng lên, cũng vươn tay mình, không nói gì kéo tay cậu, thậm chí không để cho cậu cự tuyệt.
Hắn đã biết đáp án của mình.
YoonGi  cảm thấy không rõ ràng, cậu chỉ có thể bị động đi theo người đàn ông này, cho đến khi cậu đưa tay che trên ánh mắt, mới phát hiện mọi thứ trước mặt như không có thật.
Đây là lễ đường, một không gian không coi là nhỏ, không có cha xứ, trong giáo đường cũng được bao phủ bằng màu trắng của hoa hồng, giống như giấc mơ của cô. Cậu vẫn không rõ tình huống bây giờ. Một đám người ở trên mặt cậu, động tay động chân.
Cậu  thực sự giống một "cô dâu", đứng ở trước gương, cậu thấy được chính mình đang mặc váy cưới, nhất thời, vẫn không rõ đây là thật hay là mơ.
Đột nhiên, cậu mở to cặp mắt, tất cả vẫn ở trước mặt cậu không hề biến mất, váy cưới trên người, trên mặt cũng được trang điểm xinh đẹp.
"Đây không phải, không phải mình..." Cậu đột nhiên nâng váy lên, đây không phải là của cậu, hôn lễ, cũng không thể là hôn lễ của cậu, váy cưới màu trắng trên người cậu thực sự là châm chọc, thực sự là làm cậu tổn thương quá lớn, cậu cảm giác lồng ngực như có một cái hố rất sâu, sau đó máu cứ chảy cứ chảy.
Đột nhiên, cậu muốn xé rách bộ quần áo này lại bị một bàn tay nắm chặt lấy, cậu ngẩng đầu nhìn tới đôi mắt màu trà.
"Vi cái gì?" Môi của cậu khẽ mấp máy, vì sao đối với cậu như vậy, câuh có làm sai gì sao, vì sao cậu lại gặp phải chuyện này?
"Kết hôn." Người đàn ông buông tay cậu ra, khẽ mím môi, hắn đưa bàn tay thon dài, giúp cậu sửa lại chiếc váy, chiếc váy cưới trên người cậu, tuy là nhanh chóng chuẩn bị, cũng không được coi là hoàn mĩ, nhưng lại rất thích hợp với cậu. Ngoài trừ gương mặt nước mắt pha phấn trang điểm khiến hắn rất khó chịu.
"Cùng ai?" Cậu ngẩng đầu lên nhìn, nhìn chằm chằm vào hắn, người này đối với cô vẫn là xa lạ, cũng lại không hắn là xa lạ.
"Tôi." Jeon JungKook  thản nhiên nói, kéo lại tay áo của mình, mặt không biểu cảm giúp cậu lau đi lớp phấn bị nhòe, cô dâu của hắn chỉ cần là cậu, xấu đẹp không quan trọng.
"Vì sao?" Câu nói kia vì cái gì, cậuđờ đẫn, cảm giác từ tay áo của hắn đến da mặt thật đau đớn.
Từ đầu Jeon JungKook không quan tâm trên người mình đang mặc một bộ âu phục đắt tiền, lau sạch gương mặt nhỏ nhắm của cậu, phát hiện ánh mắt của cậu giống như thỏ trắng.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
"Tôi cần, cậu cũng cần, giữa chúng ta không cần tình yêu, cậu cần một gia đình, tôi có thể cho cậu, cái tôi muốn, cậu cũng có thể cho tôi." Hắn buông tay xuống, thản nhiên nói, hắn muốn cái gì, cậu có thể đã biết rồi. Hắn có thể cho cậu một gia đình, nhưng cái giá của cậu phải trả cũng không hề thấp.
Jeon JungKook  là một thương nhân, hắn sẽ không để mình lỗ, cho tới bây giờ cũng sẽ không.
"Gia đình." YoonGi  có chút dao động, cậu cô đơn đã quá lâu, thật sự cần một gia đình.
Kết hôn, phải không? Hiện tại kết hôn với ai cũng giống nhau, không phải là trả thù, nhưng rất mệt mỏi, mặc kệ người đàn ông này cần gì, hắn đã ở bên cạnh cậu khi cậu đau đớn nhất, giúp đỡ cậu, cậu lại không hề biết, cũng chính người đàn ông này, sẽ đẩy cậu xuống địa ngục, không thể cứu vãn.
Chương 37
YoonGi , con có đồng ý lấy người đàn ông này làm chồng của con hay không? Cho dù bệnh tật hay khỏe mạnh, hay bất kì lí do khác, đều sẽ thương người đàn ông này, chăm sóc, tôn trọng và tiếp nhận anh ấy, vĩnh viễn một lòng đối với anh ấy không thay đổi cho đến cuối đời?"
YoonGi  ngẩng đầu, nhìn cây thập tự giá, cảm giác mình có chút khó thở, đây là hôn lễ của cậu, một người chồng xa lạ, một giáo đường trong trẻo nhưng lạnh lẽo.. Bây giờ, cái gì cũng không còn quan trọng nữa.
"Con nguyện ý." Cậu nhẹ nhàng nói, đem vận mệnh của mình giao cho một người đàn ông, một người cậu không hiểu rõ, nhưng cũng có thể cho cậu một gia đình.
"JeonJungKook , con có nguyện ý lấy cậu con trai này trờ thành vợ của con hay không?Cho dù bệnh tật hay khỏe mạnh, hay bất kì lí do khác, đều sẽ thương cậu con trai này, chăm sóc, tôn trọng và tiếp nhận cậuấy, vĩnh viễn một lòng đối với cậu ấy không thay đổi cho đến cuối đời?"
Cha xứ nhìn gương mặt chú rể không chút biểu cảm, đây là hôn lễ kì lạ nhất hắn từng chủ trì, không có khách mời, không có xe hoa, chỉ có một cô dâu trong trạng thái ngẩn ngơ và một chú rể quá lạnh lùng không hề giống một chú rể.
Jeon JungKook  mím môi thành một đường, hắn nghe rõ giọng nói bi thương của Lộc Hàm.
"Con nguyện ý." Giọng nói của hắn vẫn lạnh như băng, không nghe ra có cảm xúc gì.
Jeon JungKook  nhìn gương mặt cậu con trai đa sầu trước mặt mình, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, hốc mắt vẫn còn sưng đỏ, ánh mắt hắn thoáng lạnh, lấy từ trên người mình một chiếc hộp.
Hắn lấy hai chiếc nhẫn ra, thiết kế rất lạ, hoa văn kì lạ, màu đen và màu xanh đậm phối hợp, còn có đường nét nhỏ màu vàng, kết hợp cùng một chỗ, lại cảm giác rất đặc biệt.
YoonGi  lặng người đi, Jeon JungKook ... Jeon Jungkook , cuối cùng cô cũng nhớ ra rồi, vì sao, lần đầu tiên cậu nghe tên của hắn, lại cảm thấy quen thuộc như vậy, thì ra là hắn.
Jeon JungKook đem nhận đeo vào ngón áp út của YoonGi , phát hiện nhấn quá lớn với với tay cậu, rất dễ rơi xuống.
"Đây là do anh thiết kế sao?" Cậu ngước lên hỏi, thực không thích hợp, có thể người hắn muốn không phải cậu, mà cậu chỉ là một sự lựa chọn của hắn. Giống như lời của hắn, giữa bọn họ không có tình yêu, chỉ có hôn nhân, mà cậu chỉ cần một gia đình.
Chỉ qua loa một chút, kì quái một chút, nhưng hai người lại rất giống nhau, rất cô đơn, ở cùng một chỗ, không phải là bình thường sao?
Jeon JungKook  không nói gì, cúi người xuống, đây là bước cuối cùng của hôn lễ, hắn cầu hôn cô dâu.
YoonGi  nhìn đôi mắt vô cảm của hắn, mặt hắn ghé sát vào mặt cậu, môi của hắn không hề đụng đến môi cậu, chỉ lướt qua mặt cậu, khồng hề chạm đến đa cậu, cậu cảm nhận được hơi thở của hắn, thật sự rất lạnh.
Có khi cậu sẽ hoài nghi toàn thân người đàn ông này đều rất lạnh, trừ đôi tay kia của hắn.
Phía bên kia, một hôn lễ long trọng, hấp dẫn ánh mắt bao người, hâm mộ, ghen tị, chúc phúc, tất cả đều không rời đi ánh mắt của mình, người đàn ông anh tuấn, cô gái xinh đẹp, thực sự là rất xứng đôi.
Mà không ai hay biết, ở một giáo đường khác, cũng có một hôn lễ lãnh lẽo vô cùng, ngoài trừ áo cưới, cái gì cũng không có.
Đây là một hôn lễ cực kì sơ sài, đối với Jeon JungKook  mà nói, đây là cái ít nhất hắn có thể cho cậu, còn đối với YoonGi , như thế này là đủ.
Cậu cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay sắp rơi xuống, giơ tay lên trước mặt, cảm giác lạnh lẽo trên mặt mình không hợp với một cô dâu. Jung Hoseok  kết hôn, cậu cũng đã kết hôn.

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết