BTS

You are not connected. Please login or register

KookGa - Người Chồng máu lạnh P5

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 29
" YoonGi , thật xin lỗi..." giọng nói Hoseok  có chút khàn khàn, hắn không muốn như thế, nhưng nhiều khi, bọn họ cũng chỉ có thể làm trái với suy nghĩ của mình, ví dụ như hiện tại, hắn rất muốn có cậu, lại chỉ có thể chia tay cậu ở đây.
"Anh đã giúp em tìm nhà xong, công việc, anh cũng sẽ giúp em tìm một chỗ làm thoải mái." hắn kéo tay cậu, cũng phát hiện bàn tay cậu lạnh lẽo, xin lỗi, một câu kia, xin lỗi, hắn lại không hề biết? Hiện tại, thứ cậu cần không phải là lời xin lỗi, cậu không muốn nghe câu xin lỗi.
Xin lỗi có thể đổi lấy cái gì, cái gì cũng không thể.
YoonGi  nới lỏng ngón tay, chiếc chìa khóa rơi xuống, âm thanh nhẹ nhàng vang lên, giống như một cái gì đó vỡ vụn.
Cậu khẽ chớp mắt, trước mắt không rõ có màu trắng mơ màng, "Em có thể biết nguyên nhân không?" Hóa ra, tất cả mọi chuyện, cậu nghe rất rõ, hắn cũng nói rất rõ, nhà cậu không cần, công việc cậu đã có, cái gì cậu cũng không cần, hắn có thể trở lại bên cậu không? Có thể không?
Trong thế giới của YoonGi không có Hoseok , như vậy, còn ý nghĩa sao?
Nhìn thấy chiếc chìa khóa rơi xuống, ánh mắt Jung Hoseok  càng thêm đau đớn, tim của hắn như ngừng đập, rất đau đớn, cảm giác này hắn chưa từng trải qua, hắn chỉ có thể xem nhẹ, chỉ có thể bỏ qua.
"Anh muốn kết hôn.." Hắn nhắm mắt, không đành lòng nhín nước mắt tuyệt vọng của YoonGi.
"Là cô gái ấy sao?" YoonGi  nếm hương vị nước mắt của mình, vừa đắng vừa mặn, giống như trong lòng cậu lúc này, cậu cảm thấy ngặt thở, cậu muốn rời xa nơi này, rồi lại phát hiện, cậu không đủ sức để đứng lên, chỉ có thể im lặng khóc.
Nước mặt có thể rơi trên mặt, cũng có thể rơi trong lòng.
Hoseok  khẽ gật đầu, khiến YoonGi hiểu rõ tất cả, thì ra, bọn họ đã sớm.... Tất cả đều đã bắt đầu từ lâu.
"Thực ra..." giọng nói YoonGi  cứng rắn hơn chút, "Thực ra từ khi bắt đầu em đã có cảm giác, chúng ta không thể ở cùng một chỗ, nhưng..." Cậu cúi đầu, chứng kiến nước mắt rơi xuống tay mình long lanh, hóa ra lại đẹp như vậy, cũng tan nát như vậy.
"Nhưng em vẫn muốn cố gắng thử một chút, đến cuối cùng vẫn là sai lầm rồi, không thuộc về em, vĩnh viễn cũng không thuộc về em." cậu không biết mình đứng lên như thế nào, cậu chỉ biết khi nhìn thấy cửa, cậu đã muốn chạy khỏi, nếu không đi, cậu có thể sẽ bị sụp đổ mất, không chỉ có đau lòng, không chỉ có tuyệt vọng, còn có cảm giác thảm hại, cậu chỉ muốn một mình mình nhìn thấy, một mình mình biết.
Bả vai không ngừng run rẩy, nước mắt liên tục rơi xuống như thủy tinh, không ai biết cậu đang khóc, đau đớn muốn chết, cậu bước đi, rồi cố gắng chạy, để lại chiếc chìa khóc, màu trắng dưới ánh đèn, dưới ánh đèn như vỡ vụn.
Jung Hoseok  đưa tay, nhưng lại không thể đuổi theo, động tác của hắn dừng lại.
Đuổi theo cậu rồi thế nào, lúc hắn đồng ý với Jeon JungKook cũng là lúc hắn không thể quay đầu lại, hắn có trách nhiệm của hắn, như mẹ, như cha, như Jung thị

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 30
"Xin lỗi, YoonGi..." Hắn nhặt chiếc chìa khóa lên, trong mơ hồ, cặp mắt luôn lanh lợi kia, sự đau đớn hiện lên không thể nói hết.
Hắn đứng cách đó không xa, một người đàn ông buông chén rượu trong tay, khóe môi nhẹ nhàng nhếch lên, ánh mắt sắc lạnh, đôi mắt màu trà lộ rõ sự hung ác nham hiểm.
Hắn lấy ví ra, từ trong rút ra tờ tiền có giá trị lớn, đặt trên bàn, sau đó đứng lên, bộ tây phục màu đen, cà vặt màu bạc, đôi giày da màu đen. Hắn đút hau tay trong túi quần, đôi mắt màu trà tràn ngập trầm tĩnh, hơi thở quyết đoán, khí thế giết người.
Hắn lạnh lùng nhìn qua Hoseok , màn diễn kết thúc, hắn cũng có thể đi rồi, không ai hay biết, ngày cậu trai ngu ngốc kia bị bạn trai bỏ, còn có một người, chính là hắn...
YoonGi dựa vào tương, làn gió lành như băng thỉnh thoảng thổi qua người cậu, thân thể cậu không ngừng run rẩy, rõ ràng có mặt trời, sao lại lạnh như vậy.
Cho đến khi một chiếc khăn tay đưa tới trước mặt cậu, cậu mới khẽ ngẩng đầu, nhìn thấy một người đàn ông lạnh lùng nhìn cậu, trong mắt hắn cậu thấy được mình vô cùng thảm hại, tóc rối loạn, mắt sưng đỏ, gương mặt trắng bệch không chút thần sắc.
Mà người đàn ông này, cậu không có quên...Người này chính là người cùng ăn súp với cô.
"Lau mặt đi." khí chất như một ông hoàng, bàn tay đưa khăn tay đến trước mặt cậu, cho tới bây giờ, hắn cũng không gặp qua người con trai nào khóc thành như vậy, giống như mất đi toàn bộ thế giới, cậu gần như mất hết thần thái, chỉ còn cảm giác cự kì tuyệt vọng.
YoonGi muốn nói tiếng cám ơn, nhưng cái gì cậu cũng không nói được, tay cậu run rẩy nhận lấy mảnh khăn tay kia, nước mắt trên mặt càng lau càng nhiều. Cậu cúi đầu nhìn khăn tay trong tay, cậu không biết, có nên đợi cho nước mắt của mình khô đi, cậu mới ngừng khóc, cậu cho rằng cậu thật kiên cường, tự mình đối mặt với rất nhiều việc, nhưng bây giờ cậu đã biết.
Cậukhông kiên cường giống như cậu vẫn tưởng, cậu cũng sợ rất nhiều thứ, cậu sợ đói, cậu sự đau, sợ cô đơn.
Bây giờ cậu cảm nhận được, hóa ra cậu lại bất lực như vậy.
Gương mặt Jeon JungKook lạnh lùng, nhìn cậu ấy luôn đắm chìm trong thế giới của cậu ấy, có phải cậu muốn ở đây cả đời, hắn đưa tay đột nhiên kéo cậu đang ngồi trên mặt đất, khi hắn kéo cậu đứng dậy, hắn phát hiện, cậu thật gầy giống như chỉ cần gió thổi qua sẽ bay mất, môi của hắn khẽ mím lại, hắn không quên, tất cả chỉ vừa mới bắt đầu, nếu như vừa bắt đầu mà đã kết thúc, như vậy hắn sẽ lỗ vốn, mà hắn rất chán ghét chuyện lỗ vốn.
YoonGi  mặc kệ hắn đang kéo cậu, không có chút phản ứng, đôi mắt cậu mông lung, cái gì cũng không thấy rõ, không biết qua bao lâu, cậu chỉ có chút cảm giác cậu bị kéo ra, sau đó là đi, sau đó là ngồi, sau đó là chờ đợi.
Cho đến khi một thứ gì đó nóng ấm đặt trong tay, cậu nhìn thấy bát súp mà cậu yêu thích, trước kia, mặc dù cậu có bị oan ức thế nào, buổi tối chỉ cần đi ăn một bắt súp lớn, mọi chuyện đều được giải tỏa, cảm thấy rất thoải mái.
Chương 31
Bởi vì, cậu còn có thể uống súp, cậu cúi đầu, đặt môi trên miệng bát, từng giọt nước mắt trong suốt, cứ như vậy không ngừng rơi vào trong bát, bát súp rất nóng, cũng rất ấm, không biết khi hòa cùng với nước mắt sẽ có hương vị gì.
Cậu uống một ngụm, hóa ra hương vị vẫn như vậy.
Cậu khóc không ra tiếng, chỉ có lệ rơi.
Jeon JungKook đứng trước mặt cậu, từ trên cao nhìn xuống cậu hắn không biết mình phát điên cái gì, khi hắn có phản ứng lại, cả hai đã ở đây. Lần đầu tiên, hắn gặp một người khóc như thế, không có âm thanh, không có cảm giác, chỉ rơi lệ, từng giọi từng giọt, trong suốt và bi thương.
Trong ánh mắt cậu không ngừng xuất hiện sương mù, sắc mặt tái nhợt càng khiến cậu trở nên mong manh, hắn chỉ có thể đứng yên nhìn giọt lệ của cậu rơi vào bát súp, một giọt lại một giọt, một giọt nước mắt từ một hàng nước mắt, một hàng nước mắt không ngừng chảy, dưới ánh mắt trời lấp lánh đầy màu sắc.
Cuối cùng cậu cũng uống xong một bát súp, vấn biết là cần phải trả tiền, cậu quen tay lấy từ trong túi một chút tiền lẻ đưa ra, bị một bàn tay đàn ngăn lại, ngón tay người này cũng thật là đẹp, cũng rất mạnh mẽ, trong tay hắn cầm tờ tiền giá trị lớn, từ ngày đó, hắn cũng đã có thói quen chuẩn bị một chút tiền lẻ, đó cũng là lần đầu tiên hắn tiêu tiền của một cậu nhóc, lòng tự trọng của hắn đã bị đả kích, hắn thề, lần đầu tiên cũng sẽ là lần cuối cùng, hắn tiêu tiền của cậu.
"Không cần trả lại."
Giọng nói lãnh đạm, giống như bề ngoài của hắn, khoảng cách này, khiến cho người ta không thể tiếp cận.
YoonGi đứng lên, quay về phía hắn, cậu nhẹ nhàng chớp mắt một cái, thấy được gương mặt người đàn ông trắng trẻo nhưng thần sắc lại vô cùng lạnh lùng cao ngạo, cậu cúi thật sâu chào hắn. Sau đó bước thẳng về phía trước. Cậu đi vô cùng chậm, từng bước từng bước một rời đi.
Jeon JungKook  nhìn thoáng qua bóng lưng của YoonGi, đôi mắt màu trở nên âm u, người này coi hắn như không, tốt, tốt lắm... Lại là lần đầu tiên, có quá nhiều lần đầu tiên đối với hắn, đều từ cậu mà ra.
Hắn bước nhanh theo, thậm chí còn bỏ chiếc xe con của mình ở bên cạnh, đi bộ tới.
YoonGi đi đường, bản thân không biết có một người đàn ông đi theo cậu.
YoonGi bước vào căn nhà nhỏ, chiếc cửa nhỏ đóng lại trước mặt hắn, hai hàng lông mày của hắn nhíu chặt lại. Một lúc sau, hắn xoay người đi.
Cho đến khi ngồi trong xe của mình, theo thói quen, hắn cầm lấy một điếu xì gà, thuận tay cầm một tờ báo lên, lông mày nhíu chặt lại, đôi môi hắn tự nhiên mím lại, trang đầu tờ báo, có một bức ảnh của một đôi nam nữ.
Mặt hắn tối lại, nhìn mấy chữ viết màu đen kia

Xem lý lịch thành viên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết