BTS

You are not connected. Please login or register

Bình minh trên núi

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Trời tối rồi trời lại sáng. Khoảnh khắc đẹp nhất trong ngày là lúc bình minh lên, xua tan đi màn đêm và cái lạnh của đêm tối.”
Thi thoảng, khi cảm thấy chán với điệp khúc Hà Nội thường nhật – tắc đường, khói bụi, kẹt xe, tôi lại bỏ hết mọi thứ mà xách ba lô lên đường, như ngày còn là một cậu thanh niên tuổi đôi mươi.
Luôn là sự vội vàng ra ga cùng đống đồ gọn nhẹ nhất có thể! Dĩ nhiên, tôi cũng kịp nhắn lại cho vợ đôi ba dòng, để cô ấy biết rằng chồng cô ấy lại nổi hứng biến mất khỏi thành phố. Vợ tôi quá quen với sự ngẫu hứng của tôi nên cũng chỉ cằn nhằn cho có lệ.
Chỉ vài phút, tôi đã có tấm vé đi Lào Cai – chuyến khởi hành gần nhất, sau 10 phút nữa. Cầm tấm vé trên tay, tôi tự nhủ với mình rằng: “Sapa, Lào Cai! Ngẫu nhiên hay tình cờ? Thôi kệ! Cuộc sống là một cuộc rong chơi!”
Sau một chuyến đi dài, tôi đã có mặt ở Sapa vào chiều ngày thứ 7. Vội vàng chọn phòng rồi quẳng đồ đạc ở khách sạn, tôi nhanh chóng bước ra phố cùng chiếc máy ảnh của mình. Bước lê trên những con đường, tôi thấy cảnh vật không có gì thay đổi nhiều, dù cho đã rất lâu rồi tôi mới quay trở lại đây.
Chụp được vài kiểu thử máy, tôi dừng lại vì không thấy được ưng ý lắm. “Đã lâu không bấm máy, mình lụt nghề mất rồi! Quay lại khách sạn nghỉ ngơi lấy sức, để tối nay mình đi chợ tình”. Nghĩ vậy, tôi bỏ máy ảnh vào túi và quay gót về khách sạn nghỉ ngơi.
Tiết trời lành lạnh buổi tối khiến tôi thu mình lại trong chiếc áo khoác mỏng trong lúc lựa góc chụp. Tôi chỉnh góc chụp liên tục cho đến khi dừng lại ở một mẫu – bất chợt lọt vào tầm máy của tôi. Mẫu có nét đẹp Việt Nam đặc trưng… Nụ cười thực sự khiến con người ta xao xuyến, khó có thể quên nổi. Sự tập trung của tôi bị phá vỡ khi mẫu lên tiếng:
-Bác phó nháy chụp nhập tâm quá ! Chụp xong rồi thì nhớ giao lại một bản cho mẫu cũng như phải công xá đầy đủ cho mẫu đấy!
Tôi hốt hoảng, có chút run tay khi rời máy. Giọng nói ấy, nụ cười, khuôn mặt ấy… là những hình ảnh mà đời này tôi không thể quên được. Chị Vân! Chị chứ không phải ai khác. Chị cũng đứng sững người lại khi nhìn thấy mặt tôi sau khi bỏ chiếc máy ảnh xuống.
-Cậu Phong đúng không ? – Chị hỏi lại tôi.
Sau chừng ấy năm, không một chút thay đổi nào nơi chị. Qua những giây phút choáng váng ban đầu, tôi nhanh chóng phá vỡ sự im lặng bằng câu đùa:
-Vậy thì kiếm chỗ nào ngồi ăn bát thắng cố, uống bát rượu ngô cho ấm người thay cho công xá!
Tôi và chị ngồi cạnh nhau bên quán nhỏ. Trên bàn là bát thắng cố bốc khói nghi ngút. Chúng tôi ngồi ôn lại những điều đã qua trong sự chếnh choáng hơi men, giữa những đoạn nâng lên và hạ xuống bát rượu ngô cay nồng. Hơi men ngà ngà khiến chúng tôi lẫn lộn những đoạn thời gian với nhau.
Bất giác, chị thúc nhẹ vào người tôi một cái và nói thì thầm :
-Cậu làm gì mà ngồi thần người, đần mặt ra thế? Đi kiếm chỗ khác nào ngồi đi, để cho chủ quán còn dọn hàng.
Tôi cười gượng để chị quên hỏi lí do tôi ngồi thần ra như vậy. Như một cách chữa ngượng, tôi lấp liếm:
-Chỗ yêu xưa của mình, chị nhé! Em say rồi! Em đành nhờ chị dắt em đi đến chỗ ấy… như dắt một đứa trẻ con vậy.
Nhìn khuôn mặt đầy biểu cảm phụ họa của tôi, chị cười trừ, lắc đầu nguầy nguậy: “Bao nhiêu tuổi rồi mà vẫn … cứ như đứa trẻ con hay vòi quà mẹ! Thôi, đứng dậy, chị dẫn cậu đi!” Nói rồi, chị dắt tôi đi thật, từng bước chậm nhưng chắc nịch nhịp bước chân.
Còn tôi thì ngoan ngoãn đi theo chị giống như một đứa trẻ ngoan biết nghe lời người lớn. Cái trời đêm này, thực sự tối! Nó khiến tôi nghĩ đến khoảng đêm tối cuối cùng của chúng tôi, cơn phong ba đã cuốn đi mọi thứ.
Buổi bình minh tình yêu của chúng tôi là khi chúng tôi gặp nhau ở chợ tình Sapa này và khi chúng tôi kịp gọi tên mối quan hệ của chúng tôi thì nó đã mang tên Tình yêu từ bao giờ không hay.
Thời gian ban ngày của tình yêu chúng tôi là quãng thời gian 2 năm thật đẹp như một giấc mơ. Câu chuyện tình yêu của chúng tôi vẫn là chuyện của hai người, sẽ là buổi ban ngày . Mặc kệ một điều rằng ngày nhận lời yêu, chị mới chỉ 26 tuổi, còn tôi đã hoan hỉ mừng sinh nhật tuổi 23.
Tuy nhiên, giống như quy luật của tự nhiên, trời sáng thì trời sẽ tối. Hoàng hôn của chúng tôi là ngày tôi thuyết phục chị về ra mắt b

Xem lý lịch thành viên
Share this post on: Excite BookmarksDiggRedditDel.icio.usGoogleLiveSlashdotNetscapeTechnoratiStumbleUponNewsvineFurlYahooSmarking

avatar

Bài gửi on 12/3/2016, 16:42 by Admin

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Permissions in this forum:
Bạn không có quyền trả lời bài viết