BTS

You are not connected. Please login or register

[NamJin] Vì ta gặp nhau - Nam Joon x Seok Jin

Gửi bài mới  Trả lời chủ đề này

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Chương 1:
Rời xa vùng quê yên bình, một mình  lên thành phố A, nơi phồn hoa đô thị nhất đất nước. Một mình tôi đi với đống hành lí đi trên con đường này, nghe thật can đảm biết bao.
Sinh nhật 16 tuổi. Đó đáng ra là một ngày yên bình, đẹp đẽ nhất trong cuộc đời của mọi thanh thiếu niên trên đất nước này, còn là ngày ba mẹ yên tâm nhìn nhận lại con cái mình đã trưởng thành ra sao, nhìn lại đứa trẻ khi xưa còn non nớt mút kẹo, nay tuy chưa phải người lớn, nhưng cũng đã cứng cáp hơn và biết cách tự lập.
Sinh nhật 16 tuổi. Tôi nên làm ba mẹ vui. Rốt cuộc, vào chính ngày đó, tôi lại mở miệng nói tôi muốn được lên thành phố A, tôi muốn làm rapper, tôi không thể kế nghiệp làm trang trại ở nhà được. Nhìn ánh mắt thất vọng và đầy hoài nghi của ba mẹ lúc đó, tôi đã nghĩ có lẽ tôi đã sai, có lẽ tôi không nên nói gì cả, nhưng việc từ bỏ mục tiêu này, từ bỏ ước mơ này, tất cả đều khó khăn hơn tôi tưởng. Mọi không khí tươi vui trong gia đình lúc đó đều trở nên trầm mặc và ngột ngạt hơn bao giờ hết. Ba tôi tức giận, tôi còn khiến mẹ tôi khóc nữa chứ, Kim Nam Joon, Kim Nam Joon, đứa con bất hiếu Kim Nam Joon. Trận cãi nhau sau đó, tôi thật sự không muốn nhớ lại là nó bắt đầu từ đâu, kết thúc từ đâu, chỉ thấy lạ sao ba mẹ tôi có thể kiềm chế đến thế mà không cho tôi luôn một bạt tay vào mặt, có lẽ sau đau đớn, tôi sẽ tỉnh lại chăng?
Đến khi tôi sắp xong hành lí ra khỏi nhà, ba tôi cũng không ra nhìn mặt tôi lần cuối, tôi không trách ba, nếu tôi là ba, có lẽ mọi thứ không chỉ đơn giản thế này. Mắt mẹ tôi vẫn đỏ hoe, dù bà không khóc nữa. Giống như những ngày đầu đi học vậy, bà cẩn thận chỉnh lại tóc, cài lại áo khoác cho tôi, dặn dò tôi dù có muốn làm gì cũng phải học hành đàng hoàng, sống xa gia đình phải tự biết chăm lo bản thân. Cho tới lúc tiễn tôi ra bến xe, bà vẫn lẩm bẩm những câu tương tự.
Kít!
Trước khi xuống xe, tôi không quên  nhìn lại chỗ mình lần cuối để đảm bảo mình không quên bất cứ thứ gì. Tôi chẳng phải một người mê tín, nhưng để mất đồ ngay lần đầu chuyển tới, cũng chả phải việc gì may mắn cho cam.
Từ bến xe đi dọc xuống hai con phố nữa là sẽ tới khu nhà trọ mà tôi liên hệ trước khi lên đây, hai bên đường thật ồn ã, nhộn nhạo, tôi cứ thế vừa nhìn quanh, vừa đảo bước dọc theo con đường. Nhìn chung, mọi thứ cũng không khác là bao so với tưởng tượng của tôi về một thành phố mới, tôi không ngó nghiêng xung quanh nữa mà rút tai máy nghe nhạc ra rồi cắm tai nghe vào tai, tôi bước nhanh bước thẳng tới khu nhà trọ.
Thật may, khi nó giống hình trong ảnh. Tự nhủ với lòng mình như vậy, tôi thấy thật nhẽ nhõm biết bao, đây có vẻ là một khởi đầu tốt cho một hành trình dài. Giao giấy tờ, sắp xếp một vài thủ tục với bác quản lí, tôi nhanh chóng sắp đồ lên phòng mình. Bác quản lí có vẻ là người tốt, nhìn bác cũng đứng tuổi, chắc ngang cỡ bố mẹ tôi, nghĩ tới đây tôi lại thấy thắc mắc, không biết giờ ba mẹ đã hết giận tôi chưa…
Nhấc điện thoại lên bấm số gọi về nhà. 16 năm rồi, chưa bao giờ tôi hồi hộp đến thế khi bấm số nhà mình.
“Alo, mẹ ạ?”
“Không, là ba.” – Sẽ là giả dối nếu tôi nói tôi không giật mình, khi người nhấc máy là ông. – “Con tới nơi chưa, mọi thứ vẫn ổn chứ?” – Nghe tiếng ba, tôi nghĩ ông chắc đã bình tâm trở lại, giọng ông trầm và đều đều như mọi khi.
“Con vẫn ổn, điều kiện nhà trọ ở đây rất tốt, mọi thứ đều đầy đủ, tiện nghi. Bác chủ nhà nhìn cũng thấy thật thà, là người chất phác.” – Tôi cứ thế mà tuôn ra một tràng như vậy.
“Ừ, vậy là tốt rồi. Ba mẹ sẽ gửi tiền lên hàng tháng, nên con nhớ kiểm tra tài khoản đầy đủ, nhận được tiền là phải báo về cho ba mẹ nghe chưa?”
“Dạ vâng, con biết rồi.”
“Nam Joon à, là mẹ đây. Lên đấy, con sống chỉ có một mình, không có ba mẹ ở bên, sẽ không ai chăm lo cho con về ăn uống, học hành, con nhớ phải tự chăm sóc bản thân thật tốt. Tiền nong không cần phải lo lắng quá nhiều, thiếu cứ báo về cho ba mẹ, ba mẹ sẽ gửi thêm lên cho con. Còn tháng nữa là học kì mới bắt đầu rồi, dù muốn làm gì đi chăng nữa, con vẫn phải học hành đầy đủ, biết chưa?”
“Dạ vâng, ba mẹ cũng giữ gìn sức khỏe.”
Dặn dò thêm mấy câu, rồi ba mẹ tôi cúp máy trước. Nghe giọng mẹ có vẻ gấp gáp lắm, chắc mẹ đã cố gắng nén nước mắt để nói chuyện với tôi.
Nhìn màn hình điện thoại tối đen trở lại, tôi chỉ biết thở dài. Tôi quyết định đi tắm rồi đi ngủ sớm. Ngày mai là ngày đầu tiên tôi thử giọng cho công ty rồi, không thể mang cái mặt như đi đưa đám này tới được. Mọi thứ phải thật hoàn hảo trong ngày đầu tiên.
.
.
Sáng nay tôi đã cố gắng dậy và đến thật sớm, nhưng không ngờ lúc tôi đến đã có một hàng dài người đến trước xếp hàng chờ lấy số báo danh.
“Aishh, hôm nay chỉ phát có 200 phiếu thôi, sẽ không hết chứ.” – Một cậu nhóc với quả đầu nấm đặc trưng đứng trước tôi vài người không thể ngừng than thở. Nhìn sơ sơ thì thấy có vẻ nhỏ tuổi hơn tôi, nhưng với chiều cao đáng kể đó, thì cũng khó nói trước lắm.
Nhìn đồng hồ, nếu đúng như thông báo, tầm hai tiếng nữa mới tới giờ ghi danh, tôi lấy máy nghe nhạc ra rồi nhẩm sơ lại mấy câu rap. Tay và chân tôi bắt đầu thấy lạnh dần lên, dậm dậm chân tại chỗ mà tôi có cảm tưởng như các khớp chân của mình đã bắt đầu đông cứng cả lại, sau khi chỉnh lại áo, thắt chặt lại khăn, tôi cho tay vào sâu trong hai túi áo mong giữ được chút nhiệt.
Mọi thứ, sẽ suôn sẻ thôi.
“Này cậu.”
Tôi cảm nhận được cơ thể mình đang  run lên trong cái lạnh, bỗng một cậu bạn đằng sau vỗ vai tôi.
“Cậu mới lên đây à? Đây là túi giữ nhiệt, nhét nó vào bụng sẽ không thấy lạnh nữa.”
“Cảm ơn.”
“Này, đừng nhìn tôi như sinh vật lạ như vậy, đều là con người cả thôi.”
“Xin… xin lỗi, tại da cậu trắng quá.” – Nhét nhanh cái túi vào người, tôi buột miệng ra mà không hề suy nghĩ trước. Có lẽ cậu ấy nghĩ là tôi có ý xúc phạm thì phải, tại tôi thấy cậu ấy đảo mắt rồi không nói gì nữa.
“Tôi là Kim Nam Joon, tôi mới từ tỉnh S mới lên. Rất vui được gặp cậu.” – Tôi chìa tay ra làm quen trước, cậu ấy tháo găng tay rồi bắt lấy bàn tay tôi một cách chớp nhoáng rồi đeo găng tay lại như cũ. Tôi tự hỏi là con trai thành phố đều như thế này sao, ý tôi là một làn da trắng ngần và bàn tay thì mềm mại hơn cả con gái, môi cậu ấy còn đỏ nữa.
“Min Yoon Gi. Đi thôi đi thôi, bắt đầu phát phiếu rồi kìa.”
“À ừ.”
Công cuộc phát phiếu khá nhanh và cho tới khi tôi nghe được tiếng lao nhao, kì kèo của những người đến sau, tôi mới thấy thật may mắn khi mình được đứng ở trong này.
200 người chúng tôi được dẫn vào một hội trường rộng lớn, ban giám khảo đã ngồi hết vào chỗ của mình. Không cần bất cứ sự rườm rà giới thiệu nào cả, chúng tôi cứ thế nối tiếp nhau lên. Đa phần đều là giọng ca ballad, tự dưng tôi thấy hồi hộp, không biết rap có phải là thứ mà ban giám khảo cần hay không.
“176. Jeon Jung Kook.”
Hóa ra là cậu nhóc nấm lúc nãy đây. Tôi phì cười khi thấy bóng dáng nhóc chạy lon ton từ đằng sau lên sân khấu.
“A! Cẩn thận!”
Rầm!
Một tiếng nữ hét lên một cách chói tai, sau đấy là màn “vô ếch” vô cùng ấn tượng của Jung Kook. Cả hội trường phá lên những tiếng cười, cả ban giám khảo cũng phải quay mặt đi che miệng lại, còn nhóc đó khó khăn chống tay đứng dậy, mặt mếu như sắp khóc đến nơi. Không khí như được giảm nhẹ đi áp lực và thoải mái hơn vài phần so với lúc đầu.
“Tôi nghĩ, nhóc đó sẽ vào được top trainee.” – Tôi giật bắn mình khi nghe thấy giọng điệu trầm và bất cần đời quen thuộc phát ra từ phía bên cạnh. Từ khi nào cái cậu da trắng đó lại đứng kế tôi vậy?
“Hả… nhóc đó chưa bắt đầu mà, sao cậu biết được.”
“Ngoại hình tốt lại có khiếu hài hước, không phải rất phù hợp để làm idol sao?”
Cậu ta nói tới đây, tôi bỗng không biết phải đáp lại thế nào. Tự dưng cảm giác lo lắng trong tôi tăng lên gấp bội. Nếu như xét ngoại hình, khiếu hài hước, tôi không nghĩ tôi sẽ là người phù hợp trong mắt ban giám khảo. Tôi gật đầu cho có lệ, rồi hít một hơi thật sâu để thả lỏng cơ thể.
Bỏ đi, bỏ đi.
Kim Nam Joon, mày không thể thất bại được. Nhất định không được thất bại. Nhất định không được sai sót. Mọi thứ sẽ suôn sẻ thôi…
Mày là Kim Nam Joon mà, là Kim Nam Joon thì không được phép thất bại…
Hửm?
Tiếng vỗ tay, những lời ca ngợi nối  tiếp nhau của thí sinh ở đó đã kéo tôi về với thực tại. Dường như… tôi đã bỏ lỡ điều gì đó đặc biệt rồi.
“Này, có chuyện gì vậy?” – Tôi khều khều Yoon Gi hỏi cho ra nhẽ.
“Yah, bộ dân quê mấy cậu ai cũng như người trên mây thế này sao?” – Cậu ta ném cho tôi một ánh nhìn ái ngại. – “Cái cậu nhóc lúc nãy, hóa ra cũng không tồi đâu.”
Min Yoon Gi nói mà còn không thèm liếc mắt nhìn tôi. Thấy vậy, tôi cũng không hỏi gì thêm, dù sao cũng chả ảnh hưởng gì cả.
.
.
“Thật không ngờ, cậu… thật sự là rapper sao?”
“Thì sao? Bộ da trắng thì không thể rap sao?”
Buổi tuyển chọn kết thúc mĩ mãn như mong đợi, điều tôi không ngờ được nhất là, cái cậu dáng dấp như con gái thế này mà lại có thể rap một cách sắc sảo tới thế. Lúc cậu ấy rap, tôi thật sự nghĩ mình đang tham gia một buổi biểu diễn nào đó, chứ không phải một buổi tuyển chọn nữa.
“Không, ý tôi không phải thế. Lời rap đó là do cậu tự viết hả? Tôi rất hâm mộ đó.”
“Ừ. Cũng không có gì, chỉ là có công đọc sách thôi.”
Chúng tôi rẽ vào một cửa hàng tiện lợi gần đó, mỗi đứa ôm hai bát mì rồi ra một góc ngồi đợi mì chín mà tranh thủ tán gẫu đôi câu. Tôi phát hiện ra tôi và Yoon Gi cùng tuổi mà cậu bạn này hóa ra cũng không khó gần cho lắm, còn rất hòa đồng là khác, chỉ là cậu ta ít nói kèm theo dáng vẻ lạnh lùng đó thôi.
Trao đổi được dăm ba câu, hai đứa tập trung úp mặt vào tô mì rồi không ai nói ai lời nào. Do phải đến từ sáng sớm xếp hàng, cả hai đứa vẫn chưa có gì lót vào bụng, bát mì này như đã cứu sống mạng người sắp thành cương thi như tôi và Yoon Gi.
“Nhà cậu ở đâu?”
“Tôi sống ở khu nhà trọ ngay đằng sau công ty. Còn cậu?”
“Chú tôi mở một quán cafe ở khu dưới lòng đất, gần trạm xe ấy, tôi và chú sống ở trong đấy luôn. Cậu có hứng thú, bữa nào tôi đưa cậu qua.” – Cậu ta lục lục trong áo khoác rồi đưa cho tôi một tấm danh thiếp. – “Giữ lấy đi. Giờ tôi phải đi rồi.”
“Ok. Bữa khác gặp lại.”
Tôi nhìn lướt qua rồi cất tấm danh thiếp vào túi.
Buổi tuyển chọn sẽ còn kéo dài thêm vài tuần nữa nên chắc kết quả cũng không có nhanh được đâu. Vứt bát mì vào thùng rác, tôi với tay lấy một vài tờ báo trên kệ rồi bắt đầu tập trung vào mục tìm việc làm.
.
.
.
Tại quán cafe Vanilla Swegg.
“Buổi casting hôm nay tốt chứ?” – Một ông chú nhìn có vẻ đã đứng tuổi, dáng người tròn tròn bưng hai cốc nước đặt lên bàn rồi kiếm cho mình một chỗ ngồi kế bên.
“Chú Bang, mọi chuyện… dĩ nhiên là tốt rồi.” – Yoon Gi đón lấy li nước từ tay chú Bang rồi bắt đầu bắt chước tướng ngồi của mấy vị hoàng đế, uống nước lọc mà cứ như cậu đang thưởng thức rượu hảo hạng vậy, còn bắt chước cả cái cười nhếch mép, khiến chú Bang phải phì cười.
“Thằng nhóc này, lại say rượu rồi hả?” – Vỗ cái bốp vào cái mặt búng ra sữa của Yoon Gi, ông chú tuy bạo lực vậy thôi, chứ nghe được tin tốt về buổi casting rồi là cứ tủm tỉm cười nãy giờ. Ông biết, thằng cháu ông sẽ làm tốt thôi.
“À chú Bang, hôm nay con gặp một cậu bạn từ quê mới lên, tính cách rất thú vị. Cậu ấy cũng rap, giọng trầm, vang mà rất cá tính, con rất thích giọng cậu ấy.” – Nhấp một ngụm nước, Yoon Gi nhìn quanh như đang suy nghĩ gì đó rồi mới nói tiếp. – “Hiện giờ cậu ấy đang tìm việc làm, có thể nào cho cậu ấy rap ở đây không chú?”
“Lâu lắm mới thấy Yoon Gi đề cao ai nha…” – Cười cười…
“Yah yah yah, không phải như chú nghĩ đâu, cậu ấy thật sự có tài năng đó.” – Yoon Gi phẩy phẩy tay, cũng mong cho sao xua luôn đi mấy cái ý nghĩ điên rồ trong đầu ông chú của mình.
“Ừ, con cứ gọi thử xem cậu ta có muốn làm không, rồi suy tính tiếp.”
Chìa biểu tượng “OK” bằng ngón tay, cậu gật gù phiêu theo nhạc. Ngồi một xíu, cậu tiến lại quầy bar và tiếp tục công việc của mình.
“Hyung a~ sao hôm nay hyung không đi?” – Từ một góc trong quán, vang lớn lên một tiếng nheo nhéo, kéo dài đến chói tai, nhưng nghe vẫn nhận ra là của một cậu nhóc.
Giọng Busan… từ lúc nào… quán của  tôi có thể loại trẻ trâu om sòm thế này…
Nhăn nhăn mặt khó chịu, Yoon Gi lướt  về phía góc phòng. Cậu nhóc tóc nâu vàng hoe đó sau khi nhận ra được ánh nhìn kì thị của khách quanh đó, mặt cậu có chút đỏ, xin lỗi mọi người rồi cậu lại tiếp tục luyên thuyên không ngừng về cái gì đó với cậu thanh niên trước mặt, sắc mặt cậu ta biến đổi liên tục làm Yoon Gi cũng không thể đoán được nội dung.
Phiền phức quá… thật muốn làm cho  cậu ta ngậm miệng lại.
Yoon Gi tính ra nhắc nhở mà thấy chắc  không cần thiết nữa. Đa phần khách tới quán café này là để tìm không gian yên tĩnh, hoặc do thích cảm giác u ám, ma mị ở quán, mà những người như vậy thường có tính cách trầm. Chỉ có những hôm khuya khi hội rapper underground tới, quán cậu mới trở nên náo nhiệt. Như cậu nhóc kia, thật không hiểu lần đầu đi café sao lại chọn quán này chứ. Liếc liếc về phía góc mấy cái, câu chuyện đó, có vẻ sẽ khó mà kết thúc nhanh rồi, cậu lắc đầu chán nản… Không nghĩ nữa, cậu với tay lấy chai rượu pha cho khách tiếp theo.
“YAH! SAO HYUNG LẠI CÓ THỂ VÔ DỤNG  NHƯ VẬY CHỨ!”
XOẢNG!
Thằng nhóc Busan!
Tiếng rơi vỡ của thủy tinh vang lên,  cũng như tiếng lòng Yoon Gi đang vỡ thành từng mảnh… Đường hắc tuyến trải dài trên mặt.
Quay phắt người lại, định giáo huấn cho cậu nhóc kia mấy cái về tội ồn ào, thì cậu thanh niên mang khẩu trang đen, nguyên bộ đồ màu đen ngồi đối diện cậu nhóc kia đùng đùng bỏ đi trước. Còn nhóc con tóc hoe thì vội vàng gom đồ đạc rồi với theo sau, cả hai người vọt lẹ ra khỏi quán. Chàng thanh niên kia thì do che đậy kín nên Yoon Gi không thấy mặt, nhưng còn thằng nhỏ theo sau, cậu thề bây giờ hỏi mặt cậu ta có bao nhiêu cục mụn cậu cũng biết.
Nhanh tay với lấy khăn và chổi lau dọn đống bừa bộn dưới chân, cậu vẫn không thôi lầm bầm. Trù cho thằng nhóc đó, mua cả thùng pepsi cũng không bao giờ trúng thưởng!
“Yoon Gi, nãy chú nghe có tiếng đổ vỡ.” – Chú Bang từ trên lầu ngó đầu xuống vọng hỏi.
“Không sao chú, nãy con với chai rượu sơ ý làm vỡ thôi.”
Chú Bang tính hỏi thêm mà nhìn thấy một bầu không khí hắc ám bao trùm xung quanh nên thôi. Yoon Gi là một kiểu người không bao giờ quan tâm tới những vấn đề lặt vặt xung quanh, hôm nay người khiến cho cháu ông bực mình thế này chắc cũng phải đặc biệt lắm. Nhún nhún vai, ông tiếp tục quay trở lại lên lầu làm việc.
__________(Đọc thêm ở cmt)

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
Cũng gần hai tuần rồi đi tìm tới những chỗ trên báo nộp hồ sơ xin việc, nơi thì cần bằng cấp, nơi lại yêu cầu tuổi tác, kinh nghiệm. Những chỗ nhận hồ sơ của cậu thì đều bảo sẽ báo lại sau, nhưng tới giờ vẫn chưa thấy nơi nào hồi âm.
Nam Joon nằm vật ra giường sau một ngày dài khác rong ruổi trên phố. Để tiết kiệm tiền, cậu đã tìm hiểu tất cả các chuyến tàu điện, xe buýt trong thành phố, kết hợp với đi bộ để đi tìm việc làm. Do cậu ở quê mới lên, nên tới giờ vẫn chưa quen được mùi xe ô tô, đi cả ngày thế này khiến đầu óc cậu có chút choáng váng, cái cảm giác buồn nôn lúc nào cũng thường trực ở cổ từ trưa đến giờ mà không dứt được, thật sự rất khó chịu.
Ngồi dậy lắc lắc đầu mấy cái cho tỉnh, cậu với quần áo lấy bộ quần áo rồi ráng lết thân vào nhà vệ sinh, mong nước ấm sẽ làm cho cảm giác nhộn nhạo này giảm xuống bớt.
Rengg Rengg!
“Con đây, mọi thứ trên này vẫn ổn ạ.”
Nãy cậu mới xát xà bông thì nghe bên ngoài có tiếng chuông điện thoại, dội nhanh lại bằng nước sạch, cậu quấn khăn ngang hông rồi vọt ra lấy điện thoại rồi trở lại đứng nghe trong phòng tắm để tránh cho nước nhỏ ra sàn.
Cậu biết, gọi cho cậu vào giờ này chỉ có thể là ba mẹ cậu thôi, để họ chờ họ lại khiến họ lo lắng, thêm. Hỏi thăm vài câu, trả lời vài câu hỏi bình thường rồi cậu cúp máy, vừa định quay trở lại vào phòng tắm thì cậu thấy cửa phòng cậu mở bị ai đó đẩy mạnh rồi bung ra.
“YAH!”
“AH!”
“Làm gì vậy? Đi ra!” – Nam Joon hùng hổ bước tới chỗ cậu thanh niên, tránh cho cậu ta bước thêm bước nào vào đây. Không hiểu là đang có chuyện gì xảy ra thế không biết.
“Yah yah yah, cậu bình tĩnh đi, đây là nhà tôi mà.” – Cậu thanh niên kia lấy tay chắn ngang trước mình như một hình thức tự vệ, rồi chìa ra trước mặt Nam Joon một tờ giấy. – “Đấy, cậu đọc đi, phòng 15 tầng 6, là tôi thuê mà.”
Cả hai người cùng lầm bầm vài câu chửi rủa nào đó trong miệng, Nam Joon nhìn nhìn hồi thấy cậu ta cũng không có vẻ là người xấu, đưa tay ra nhận tờ giấy rồi mở ra xem. Cầm mảnh giấy địa chỉ, Nam Joon nhìn kĩ một hồi rồi thở dài.
“Trong đấy ghi rõ hết đấy, cậu tự đọc đi!”
Đập mảnh giấy vào trán cậu thanh niên trước mặt mình, Nam Joon có chút bất lực, lỗi thế này không biết nên trách cậu ta hay nên trách người ghi nữa.
“Cậu nhìn kĩ lại đi, là phòng 15, tầng 5.” – Cậu chỉ vào một vết đen đen trên mảnh giấy. Đó là vết bẩn có sẵn trên giấy, chèn vào khoảng trống trong phần móc dưới của số 5 làm thành cậu ta tưởng đó là số 6.
Cậu thanh niên trước mặt giựt lại tờ giấy từ tay Nam Joon, rồi nhíu nhíu mày, hình như cậu vẫn không tin vào kết luận của Nam Joon. Chỉnh chỉnh lại quần áo, nón mũ, rồi cậu hắng giọng – “Không thể nào.”
“Tôi chuyển tới đây được 2 tuần rồi, không thể nào nhầm được. Cậu muốn xác nhận thì đi mà hỏi bác chủ nhà ấy.” – Chống tay lên thành cửa, ép cho cậu thanh niên kia từng bước lùi lại, lùi hẳn tới ra ngoài cửa – “Tự dưng làm loạn cả lên!”
“AH! Kawaii!!”
Vừa định đóng cửa lại thì có hai cô nữ sinh đi qua không gọi mà cùng đồng thanh la lên, không những thế họ còn nhìn hai người với ánh mắt khó hiểu, hoặc Nam Joon không hiểu nổi…
“Cậu… Tôi… Tôi xuống xác nhận với chủ nhà đây.”
“À ừ.”
Nói xong cậu thanh niên kia kéo kéo mũ xuống che đi khuôn mặt mình rồi kéo va li chạy biến. Nam Joon nhìn theo bóng cậu ta chút rồi cũng đóng cửa lại. Lúc đóng còn không quên khóa cửa cẩn thận, lâu lâu quên lại xảy ra chuyện không đâu.
Nam Joon lấy tay xoa xoa gáy, nghiêng cổ qua lại. Đang hùng hổ vậy mà sao tự dưng lại ngoan như mèo vậy trời. Hình như nãy cậu ta còn đỏ mặt thì phải, chỉ là hai cô nữ sinh thôi mà, có cần tới mức vậy không. Cậu ngồi phịch xuống giường.
Chết rồi!
Bật dậy vào phòng tắm nhìn lại bộ  dạng của mình. Hóa ra chuyện nãy đột ngột quá, cậu quên không mặc đồ. Cái khăn cuốn ngang eo do nãy xô đẩy làm lệch xuống khỏi hông, chỉ trực rơi xuống. Đầu tóc mới gội nên rối bù xù. Từ góc nhìn của hai cô nữ sinh nãy, thể nào cũng lầm tưởng cho xem, lầm tưởng thành mối quan hệ bậy bạ… kiểu đó.
Nghĩ tới đây Nam Joon cũng tự thấy đỏ mặt, người nóng nóng lên.
Cậu với lấy bộ đồ rồi nhanh tay mặc vào. Với lấy chai 1,5 lít nước trong phòng, cậu tu ừng ực cho hạ nhiệt, Nam Joon ngồi vào bàn rồi đeo tai nghe vào. Tự dưng nãy trong đầu cậu lóe lên vài nhịp điệu, cậu phải ghi lại nhanh mới được. Cậu mở laptop rồi lấy giấy bút ra, gắng tập trung vào âm nhạc, chuyện nãy cậu không muốn nhớ nữa.
Nam Joon tự thấy hôm nay cảm hứng đến với cậu rất tốt, ca từ viết ra cũng thấy trôi chảy hơn bình thường. Đang phiêu theo nhạc thì cậu nghe thấy tiếng gõ cửa.
“Cậu là…” – Ra mở cửa thì thấy có một cậu thanh niên đứng sẵn đó, trên tay cầm theo hai cái túi ni lông.
“Tôi xuống xác nhận lại với chủ nhà rồi, đúng là nhà tôi tầng 5 thật, chuyện nãy, thành thật xin lỗi cậu, là do tôi hấp tấp quá.”
Cậu thanh niên kia tuy giọng nghe có vẻ từ tốn, nhưng Nam Joon vẫn có thể nhận ra được nét bối rối trên sắc mặt cậu. Lúc nãy do mọi việc quá đường đột nên Nam Joon không để ý tới gương mặt cậu ta, thực ra so với những người mà Nam Joon gặp, cậu ta có khuôn mặt khá là ưa nhìn, có thể nói là đẹp. Tuy da cậu ta không trắng ngần như Yoon Gi, nhưng bù lại mắt rất sáng, lúc nào cũng ánh lên ý cười. Tóc cậu ấy rất mềm và bóng, đứng cách nhau một khoảng vẫn có thể cảm nhận được thoang thoảng mùi thơm, khiến người ta rất dễ chịu.
“Tôi có mua chút đồ ăn, coi như tạ lỗi. Cậu nhận nhé?” – Ngập ngừng một lát, cậu ta đặt túi đồ trước cửa nhà, rồi định quay đi.
“Cậu, có muốn vào nhà chơi không?” – Với tay nắm lấy cánh tay người kia lại, rồi nhanh chóng bỏ ra – “Đồ ăn cũng nhiều, cậu vào ăn cho vui.” – Mở rộng cánh cửa ra thêm một khoảng, Nam Joon đứng nép qua một bên nhường chỗ cho cậu bạn đó vào rồi đóng cửa lại.

Xem lý lịch thành viên

Admin

avatar
Cấp 29
Cấp 29
“Năm sau tôi học lớp 10.”
“Omo… Haha…” – Vỗ vỗ hai tay mấy cái, Seok Jin ngả người ra sau cười lớn – “Nhóc, gọi hyung đi.” – Nhếch mép cười, Seok Jin đưa tay xoa xoa mái tóc dựng đứng của Nam Joon.
“Hể?” – Nam Joon thề, đây là nụ cười độc ác nhất cậu từng thấy. – “Gì chứ?? Không phải chúng ta cùng tuổi sao?” – Gạt tay Seok Jin ra khỏi đầu mình, Nam Joon lấy tay cào cào chỉnh lại tóc.
“Cậu như cún ấy.” – Nhìn cách Nam Joon bới bới tóc, Seok Jin vô thức lầm bầm.
“Hả?” – Nam Joon chắc chắn Seok Jin đã nói gì đó, nhưng cậu nghe không rõ.
“À, không có gì.” – Càng chơi lâu càng thấy cậu nhóc này đáng yêu mà. Seok Jin nhấp một ngụm bia rồi hất mặt về phía Nam Joon – “Sao, gọi hyung tiếng nghe xem nào.”
“Jin hyung…” – Nam Joon lí nhí, bật một lon bia cậu đưa lên miệng nhấp một ngụm. – “Khụ khụ…” – Cậu nhăn mặt, không ngờ cái thứ này nó cay hơn cậu nghĩ.
“Yah yah yah, cậu đừng trong sáng như vậy chứ, mấy cái thứ này tôi biết uống từ năm lớp 8 đấy.” – Seok Jin vướn mình tới vỗ vỗ lưng cho Nam Joon. Phát hiện ra cậu nhóc này nhỏ hơn mình một tuổi, tự dưng cậu có cảm giác như vừa nhận một đứa em trai vậy. Rất muốn quan tâm tới nó.
Nam Joon điều chỉnh lại hô hấp chút, cậu ngước mắt lên. Đối diện cậu là gương mặt của Seok Jin, nhìn từ khoảng cách gần thế này, cậu mới nhận ra Seok Jin không phải là chỉ đơn thuần là đẹp, mà thực sự là nét đẹp đó rất có sức hút. Cánh mũi cao, lông mi dài, phần gân cổ với xương quai xanh hiện lên một cách rất rõ ràng, khiến cậu rất muốn động vào.
Động vào?
Soạt!
Giật mình với tư tưởng đó. Cậu nắm hai vai Seok Jin rồi đẩy anh ra. Nhận ra vẻ ngỡ ngàng trong mắt anh, cậu buông vai anh ra, lấy tay cọ cọ mũi mình, cậu cười trừ – “Xin lỗi…”
“Mặt cậu đỏ kìa, mới có xíu mà đã say rồi sao.” – Trong mắt của Seok Jin, phản ứng của Nam Joon thật sự rất đáng yêu, cứ hết lóng ngóng lại đỏ mặt như vậy, thật muốn làm cho người ta tiếp tục phá mà. Anh vươn tay ra nhéo lấy hai má Nam Joon khiến cậu la oai oái. – “Anh đây sẽ chăm sóc em. Hahaha…” – Vò đầu Nam Joon lần cuối, cậu tu nốt lon bia còn dở của mình. Ngay lần đầu chuyển tới mà gặp được cậu em thú vị thế này, khiến Seok Jin cảm giác rất cao hứng, muốn uống nhiều hơn chút.
Nhìn đồng hồ cậu thấy cũng hơn 10 giờ rồi, cậu dọn cho lon bia với mấy vỏ bánh snack không vào bịch rồi đứng dậy phủi phủi quần. – “Cũng muộn rồi, tôi về đây.”
Nam Joon cũng nhanh sải bước ra mở cửa. Seok Jin thấy Nam Joon còn đang ngập ngừng định nói gì đó, mà thấy mãi cậu ta không nói nổi nên lời, nên cậu đành mở miệng trước. – “Tôi sống đây lâu rồi, có gì cần giúp cậu cứ hỏi ha.” – Nam Joon gật đầu coi như đã hiểu, chào tạm biệt anh rồi cậu đóng cửa lại.
Cái gì thế này?
Nam Joon ngồi thụp xuống, lưng dựa  vào cánh cửa. Cậu lấy tay che miệng lại rồi hít một hơi thật sâu. Cậu nhìn ra phía ngoài cửa số, hình ảnh hiện tại của bản thân phản chiếu qua tấm kính đen khiến cậu không tin nổi đây là chính mình nữa. Cứ nhắm mắt lại, cậu lại nhớ tới ánh mắt cười, kiểu cười nhếch mép rồi khuôn mặt thanh tú của người đó.
Hình ảnh người con trai đó hiện lên trong mắt cậu như một thiên thần khoác áo phàm tục vậy, thật bại hoại, khi trong một phút chốc cậu đã muốn thử ôm người đó vào lòng.
Cậu vùi mặt vào hai đầu gối, vò đầu rồi cố gắng lắc mạnh cho xua tan cái suy nghĩ đó. Dọn nhanh nốt đống rác trên tấm mền, cậu lăn ra giường, cậu muốn ngủ thật nhanh để cho qua cảm giác này. Tắt hết đèn, cậu chùm chăn cao tới tận đầu, rồi vùi mặt vào gối.
.
.
.
Dù ngay kế bên căn Nam Jin ở là thang máy của khu, nhưng Seok Jin vẫn vòng một vòng đi thang bộ. Cậu không muốn về nhà ngay lập tức vào lúc này, bây giờ đối với cậu kéo dài được con đường về nhà dài thêm khúc nào hay khúc ấy. Đút hai tay vào túi quần, cậu vừa lững thững đi từng bước trên hành lang dài, vừa huýt sáo.
Nhớ lại bộ dạng của cái cậu Kim Nam Joon nãy, khiến Seok Jin cứ tủm tỉm cười. Cậu ta cứ như một con cún nhỏ vậy. Lúc đầu thì hùng hổ, không quen sẽ tưởng cậu ta là kiểu người cục mịch, nóng tính mà nói chuyện rồi thì lại hiền lành khó tin. Nếu đem ra so sánh, có lẽ cậu ta sẽ giống loài chó trung thành nhất mà mọi người chủ muốn có được. Một con chó sẽ phản pháo, dè chừng với người lạ, nhưng tuyệt đối ngoan ngoãn trước chủ của nó. Chỉ là giờ cậu ta vẫn còn non nớt, chưa trưởng thành hẳn. Tới lúc hoàn thiện cả trí lẫn lực, có khi còn có thể cắn người nữa không chừng.
Qua một tai nạn mà biết được người như Nam Joon, cậu không thấy nuối tiếc chút nào. Ngược lại, cậu còn cảm thấy rất thú vị, giống như cậu vừa khai quật được một viên kim cương thô vậy. Tựa người vào thanh cầu thang, cậu phải gập mình để ôm bụng cười, những tiếng cười ngặt nghẽo vang vọng trong cầu thang.
Thật thắc mắc, không biết con cún nhỏ đó sau khi trưởng thành rồi sẽ như thế nào.
Thở hắt ra một tiếng, cậu nhanh bước  về phía nhà mình, tra chìa khóa vào cửa, rồi cậu cẩn thận khóa cửa lại. Cậu tần ngần một lúc lâu trước khi bật đèn lên, vì cậu biết khung cảnh trước mắt, không dễ nhìn chút nào.
Không phải vì bị mấy đứa xung quanh quấy phá, cậu cũng chẳng muốn chuyển nhà chút. Mỗi lần chuyển nhà là một lần cực khổ nha. Vào bếp với ra một lon bia khác, cậu ngồi phịch dưới sàn rồi bất lực với đám ngổn ngang trong nhà. Căn hộ này nhỏ hơn căn hộ cũ của cậu nguyên một khúc, mà lượng đồ đạc của cậu chỉ có tăng chứ không có giảm, nhìn một lượt xung quanh, cậu tự nhủ, giờ có xếp, cũng không biết phải xếp vào đâu nữa.
Căn hộ cũ của cậu có nguyên một cái tủ kính, cậu có thể thoải mái nhét Mario figures vào trong đó và để hết sách vở, tài liệu mà vẫn không lo bị chật. Còn bên này, chỉ có một cái bàn học nhỏ bằng gỗ, bên dưới đó là mấy hộc tủ nhỏ có thể kéo ra kéo vào. Nghĩ sao cũng thấy không đủ, Seok Jin gục mặt, thật muốn khóc quá đi…
Liếc mắt, giờ cũng gần nửa đêm rồi, cậu quyết định, mấy thùng sách vở, tài liệu, tạm dẹp qua một bên, để mai dậy tính tiếp. Đằng nào quần áo cậu cũng không có nhiều, quần áo để lâu còn bị nhăn nữa, nên cậu bắt đầu việc sắp xếp với mớ quần áo lộn xộn. Vừa xắp cậu vừa tự rủa mình, biết lúc vậy là khổ vậy thì lúc sắp, cậu đã cẩn thận hơn chút, chứ không thảy đại đồ vào, giờ quần áo, đồ trong đồ ngoài cứ rối tung hết cả lên.
Sau một hồi treo lên hạ xuống, dồn qua dồn lại, cậu đứng nhìn lại thành quả của mình cũng thấy tương đối hài lòng. Mọi việc sẽ không mất quá nhiều thời gian như vậy nếu sinh ra Seok Jin không bị mắc cái tật cầu toàn. Ví dụ như treo quần áo thôi, ngoài việc phân loại, nhưng cái nào theo bộ, cậu phải mắc chung 1 móc thì cậu mới thấy hài lòng.
Người khác thì thấy hài lòng với bản chất này của cậu. Bảo là sống cẩn thận, sạch sẽ như vậy thì mọi việc sẽ chu toàn, ổn thỏa. Cậu thì chưa thấy mọi việc tốt đẹp được ở đâu, vì cái sự cầu toàn đó mà cậu hay bị mất thời gian vào quá nhiều thứ, kể cả mấy việc lặt vặt như thế này. Đôi lúc, cậu mong là bản thân có khả năng sống bẩn bẩn một tí, có khi cuộc sống sẽ dễ dàng hơn.
Chồng chồng các thùng còn lại lên nhau rồi dồn ra một góc phòng, dù chưa đâu vào đâu, cơ mà làm vậy ít ra phòng cậu nó còn có chút khoảng trống để thở. Ngả lưng xuống giường, cậu kéo chăn lên tới ngang cổ rồi rút di động ra, cả ngày nay bận chuyển đồ đạc, giờ cậu mới mở điện thoại ra được.
Không ngoài dự đoán, thằng nhóc này muốn khủng bố điện thoại của cậu mà. Cậu lắc đầu cười trừ rồi nhấp vào cái tên kia – Jiminie Babo.
“Alo.”
“JIN HYUNG!!!” – Nhắm mắt cậu cũng có thể tưởng tượng được cảnh Jimin bật dậy khi thấy cuộc gọi của cậu.
“Nói nhỏ thôi, nhà bên cạnh người ta qua chửi bây giờ.”
“Jin hyung!! Sáng nay… sáng nay em… em… qua tìm…”
“Rồi rồi, bình tĩnh, em nói vậy hyung cũng không nghe được mà.”
Seok Jin nghe được tiếng hít sâu rồi thở mạnh ra từ đầu dây bên kia, cậu bật cười.
“Jimin à, em sẽ không nghĩ hyung bị bắt cóc chứ.”
“Sáng nay em qua tìm, mà bác bảo vệ nói là hyung chuyển đi rồi. Sau đó em gọi, nhắn tin liên tục mà không thấy hyung nhấc máy. Tiếng chuông vẫn reo bình thường, chỉ là hyung không nhấc máy, cũng không trả lời tin nhắn của em.” – Jimin như dồn hết tất cả buồn bực, uất ức nói luôn một lèo. Cậu đảm bảo cái con người vô tâm kia sẽ không biết được cả ngày nay cậu đã luống quống đến cỡ nào khi cố gắng liên lạc những người cậu biết, mà vẫn không tìm được hyung. – “Jin hyung, hyung có chuyển đi đâu thì cũng phải báo cho em biết một câu chứ. Tự dưng đang yên ổn ở đây, cái hyung cứ thế biến mất…”
“Tại mấy bữa này bên Hội học sinh lu bu quá, nên…” – Seok Jin bật chế độ loa ngoài rồi thảy điện thoại lên giường, cậu nhắm mắt lại, lấy tay day day nhẹ phần thái dương, đầu cậu lại bắt đầu ong ong lên rồi.
“Vậy bây giờ hyung đang ở đâu?” – Đang luyên thuyên chợt Jimin nhớ ra việc quan trọng hơn cần hỏi. Seok Jin là kiểu người chỉ có khi anh tự chủ động tìm người khác thì được, chứ để người ta tìm thật sự rất khó khăn. Nên nhân cơ hội này Jin hyung chủ động gọi, cậu phải hỏi cho ra nhẽ mới được. – “Hyung đọc cho em địa chỉ nhà đi.” – Đợi một lúc thấy đầu dây bên kia không lên tiếng trả lời, cậu lại lên tiếng.
“…zZ”
“YAH! KIM SEOK JIN!! ĐỪNG CÓ NGỦ!” – Nghe thấy tiếng thở mũi đều đều từ phía bên kia, Jimin bật dậy ra khỏi giường dồn hết nội lực hét vào loa điện thoại. – “KIM SEOK JIN HYUNG!!! HYUNG MAU DẬY CHO EM!!!” – Park Jimin nghiến răng, cậu dụi mạnh một cú đấm xuống bàn cho bõ tức, may là bố cậu cũng là tuýp người ngủ sâu, không lẽ nãy giờ bị xử cho một trận rồi.
Park Jimin quen với Kim Seok Jin từ khi cậu mới lọt lòng.
Ông cậu mất sớm do bị lên cơn tai biến, bà cậu không lâu cũng đi tiếp bước theo ông. Do nhà vốn chẳng sung túc gì, lại phải bù tiền thuốc thang cho ông nên lại càng thiếu thốn.
Từ khi ông bà mất, bố mẹ cậu cũng phải rất trật vật, làm thuê làm mướn, cần kiệm tích góp mới có thể chi trả tiền sinh hoạt trong gia đình. Mẹ Park trước làm công nhân, sau đi làm giúp việc cho nhà người ta. Trong một lần đổi chủ, mẹ Park đã gặp được bà Kim, là mẹ của Kim Seok Jin bây giờ. Bà Kim là chủ tịch của dãy tập đoàn thương mại Kimie Mall, bà là một phụ nữ rất mạnh mẽ, rất quyết đoán chỉ cần đứng nhìn từ xa cũng có thể thấy vẻ quý phái, cao sang toát ra trên toàn cơ thể bà. Chỉ tiếc cho thân hồng nhan mà bạc phận. Ba Seok Jin trong một lần đi ăn về khuya, gặp tai nạn xe hơi nên qua đời ngay khi Seok Jin mới được 14 tuổi. Tính ra, lúc ba Seok Jin mất, bà Park cũng làm việc cho Kim gia được 16 năm rồi.
Sau đó, do không chịu nổi nỗi buồn và ám ảnh về cái chết của chồng, bà Kim đã chuyển sang định cư bên Thụy Điển, và bà đã thuyết phục bà Park đi theo mình, để lo việc nhà cửa giúp bà. Do tình nghĩa bao năm, và cảm động trước những sự trợ giúp của bà Kim đối với mình nên bà Park cũng đành đi theo. Còn cha con Jimin và Seok Jin thì tiếp tục ở lại Seoul học hành và sinh sống.
Park Jimin sinh sau Seok Jin 2 năm, trong 2 năm đó, cậu được bà Kim lo tiền học, chăm sóc, thậm chí có thời gian cậu còn ở lại luôn nhà Seok Jin. Cậu coi bà Kim như mẹ ruột của mình, coi Jin hyung, như anh ruột của mình vậy.
Trong mắt Jimin, Seok Jin là người rất cầu toàn, có thể nói là cái gì cũng giỏi, do xa mẹ từ nhỏ nên đến nấu ăn anh cũng giỏi. Nếu như nói về khuyết điểm, có lẽ chắc chỉ có cái tật siêu sạch sẽ, làm cậu đôi khi hơi bực bội thôi, nhưng không sao, nếu như không có Seok Jin, con heo Jimin chắc phải sống trong chuồng heo thật rồi.
Seok Jin là người tốt nhất trên thế giới đối với cậu. Sẽ chẳng còn ai kiên nhẫn và dịu dàng mỗi khi giảng bài cho cậu như Seok Jin, hay luôn nấu nhiều món ăn ngon cho cậu như Seok Jin. Khi còn học cấp 1, do vẻ ngoài tầm thường của mình, cậu hay bị người khác dè bỉu, trêu trọc là ăn bám Seok Jin, mặt dày không biết vị thế. Nhưng chính Jin hyung là người luôn đứng ra bảo vệ cậu, giải vây cho cậu. Cho nên đối với cậu, cậu không chỉ mang ơn nhà Jin hyung, mà cậu còn phải có trách nhiệm với Jin hyung, nhất định không để ai làm tổn thương hay làm phiền tới hyung ấy.

Xem lý lịch thành viên

Sponsored content


Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang  Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Gửi bài mới  Trả lời chủ đề này

Permissions in this forum:
Bạn được quyền trả lời bài viết